Slide 1
previous arrow
next arrow

8622-ai-thu-nhat

Bầu không khí trên xe buýt hiện tại có chút ngột ngạt, không phải vì xe bí khí mà là vì tâm trạng mọi người quá xấu.

Ngay lúc này một giọng nam cất lên: “Tình hình như mọi người đã thấy, chúng ta chỉ có thể tự lực cánh sinh, dùng hai chân đi đến tháp canh.” Gã nói tiếp: “Bây giờ chúng ta phải nhanh chóng phân chia địa bàn, sau đó dựa theo bản đồ mà di chuyển đến nơi đã chọn. Mọi người thấy được chứ?”

Lời nói của gã rất hợp lý, trời càng ngày càng lạnh mọi người không có khả năng trụ mãi tại đây.

Rất nhanh số người xung quanh đã dần dần di chuyển lại cạnh gã, ba người Thái Trí Minh ngồi dãy ghế khá gần, không cần phải di chuyển.

Tên đàn ông vừa nói có tướng người tráng kiện, gã nhanh chóng bước ra vị trí trung tâm, mở rộng tấm bản đồ: “Trước hết xin tự giới thiệu, tôi là Long, mọi người hay gọi tôi là Long Trùm Sò. Đây là lần vào ải thứ bảy của tôi, mong rằng có thể cùng mọi người hợp tác vượt qua ải này.”

Không rõ bảy lần vào ải là như thế nào, nhưng nhìn phản ứng của mọi người trong chuyến xe, có thể đoán gã là một tay chơi khá giỏi.

Một thành viên nữ trong đội kinh hô: “Ải thứ bảy, thật là giỏi, chắc ở đây anh là người vượt qua ải cao nhất.”

Long Trùm Sò: “Không dám, không dám, chỉ là may mắn được mọi người giúp đỡ. Với lại vượt qua nhiều ải cũng không đồng nghĩa với việc tôi là một tay cừ khôi.”

Không biết gã vô tình hay cố ý nói ra mấy lời lúc nãy nhưng có thể chắc chắn rằng, những người đang có mặt trên chiếc xe này, đa số họ đang dần tin tưởng vào gã Long một cách vô thức, giống như kẻ yếu mong muốn nhận được sự che chở từ kẻ mạnh.

Tất nhiên cũng có những trường hợp đặc biệt, ví dụ như Thái Trí Minh và Lý Quý, cả hai người họ đối với những lời Long Trùm Sò vừa nói đều dùng thái độ thờ ơ đáp lại.

Long Trùm Sò nhìn mọi người một lượt rồi bắt đầu giảng giải: “Dựa theo ghi chú trên bản đồ, trong khu vườn này có tổng cộng năm trạm canh gác. Chúng được dựng lên theo hình tròn, vây nhà kho bỏ hoang và hồ nước vào chính giữa.”

Đánh dấu vào một điểm trên bản đồ, Long Trùm Sò nói tiếp: “Đây chính là vị trí của chúng ta, có thể thấy căn cứ gần đây nhất chính là tháp canh số một và tháp canh số hai.”

Thái Trí Minh cười khẩy, hỏi: “Vậy tiếp theo anh tính phân chia như thế nào?”

Long Trùm Sò: “Chỉ còn cách chia nhóm, nhóm được chia có thể thay phiên nhau khởi hành, cũng có thể khởi hành chung, dù sao hướng đến tháp canh số một và số hai ngược hướng với những tháp canh còn lại.”

Trần Hoàng Khang giơ tay, phát biểu: “Xin lỗi vì đã chen ngang. Tôi chỉ muốn hỏi vì sao không đợi trời sáng rồi hẳn khởi hành?”

Long Trùm Sò nhìn anh một lúc rồi đáp: “Cậu không biết à, chúng ta không được phép tụ tập tại một chỗ quá lâu. Nếu làm vậy sẽ dẫn đến hoạ sát thân, không chỉ bản thân mất mạng mà còn liên luỵ đến người khác.”

Trần Hoàng Khang nhanh chóng nắm bắt được vấn đề: “Tại sao tập trung một chỗ lại mang hoạ sát thân?”

Long Trùm Sò: “Là vì thứ dơ bẩn kia có thể cảm ứng được chúng ta, nếu tập hợp lại một chỗ sẽ càng khiến quỷ quái dễ dàng ra tay. Phân bổ lực lượng mới là thượng sách.”

“Quỷ quái?” Trần Hoàng Khang nảy ra một suy đoán.

Những người còn lại đã không thể chần chừ thêm nữa, họ nhanh chóng phân chia tổ đội.

Không quá bất ngờ, Thái Trí Minh là người đầu tiên xác nhận đội hình: “Chúng tôi chọn tháp canh số 4, nhóm gồm ba thành viên là tôi, cậu bạn trẻ Lý Quý và người mới Trần Hoàng Khang.”

Long Trùm Sò: “Được, tháp canh số bốn đã được chọn.”

“….” Trần Hoàng Khang câm nín nhìn người vừa thay mình quyết định.

Thái Mình cười đáp: “Làm sao, được vô cùng đội với tôi nên xúc động quá hả?”

“…” Ông bạn, anh nhìn điểm nào trên mặt tôi đang thể hiện sự xúc động?

Thái Trí Mình ra vẻ thông cảm: “Không sao, tôi hiểu mà. Đừng kích động quá.”

Trần Hoàng Khang trợn trắng mắt, trong lòng bái phục trình độ suy diễn của Thái Trí Minh.

Ngay khi Thái Trí Minh lên tiếng, những người còn lại cũng tranh nhau xác nhận đội hình, mọi người đều mau chóng chọn lấy những tháp canh có vị trí tốt.

Một nam thanh niên giơ tay: “Nhóm chúng tôi chọn tháp số một.”

Thanh niên mập mạp ngồi gần đấy cũng nhanh chóng tiếp lời: “Vậy nhóm chúng tôi chọn tháp số hai.”

Thái Trí Mình cười khẩy: “Thật biết chọn, lựa đúng ngay hai tháp canh gần nhất.”

Trần Hoàng Khang: “Vậy sao khi nãy anh không chọn chúng.”

Hắn ra vẻ lõi đời: “Nếu tôi chọn một trong hai tháp đó, đảm bảo nhóm chúng ta sẽ không được yên đâu.”

Trần Hoàng Khang: “Tại sao vậy?”

Thái Trí Mình ra vẻ huyền bí: “Muốn biết? Vậy thì cứ đợi thêm lát nữa là sẽ rõ ngay thôi.”

Trần Hoàng Khang: “…” cũng biết móm lời lắm.

Anh im lặng tiếp tục nhìn diễn biến xung quanh, Long Trùm Sò vẫn đang cúi đầu đánh dấu từng tháp canh đã được chọn, sau đó hắn nói: “Còn lại tháp số ba vẫn chưa được chọn, tháp số năm cần bổ sung thêm người cho đủ sĩ số.”

Tháp số ba?

Trần Hoàng Khang mở ra tấm bản đồ trên tay, tháp số ba vẫn luôn được bỏ trống thì ra là vì nó nằm ở vị trí xa nhất trong các tháp còn lại.

Thái Trí Minh ngồi bên cạnh nhìn theo, hắn chặc lưỡi: “Biết là xa nhưng mà họ không muốn chọn cũng sẽ bị ép chọn. Muốn trốn không được.”

Tên Long Trùm Sò nhìn vị trí điền tên vẫn còn bỏ trống của tháp số ba, gã nhăn mày: “Tôi biết tháp canh này khá xa với vị trí hiện tại mà chúng ta đang dừng chân, nhưng mà không thể bỏ trống nó. Như vậy đi, bây giờ còn sáu người chưa lập đội, trong đó có bốn nữ hai nam, vậy hai bạn nam phân vào đây đi.”

Ngay lập tức thành viên nam lên tiếng chống đối, Nam A tức giận: “Vì cái gì chúng tôi phải bị phân vào tháp canh đó.”

Nam B: “Đúng vậy, mấy người sợ chết chẳng lẽ chúng tôi không sợ, tháp số năm vẫn còn trống, tôi muốn vào tháp số năm.”

Long Trùm Sò khó chịu, gã gay gắt: “Vậy còn những bạn nữ khác thì sao, để bốn người phụ nữ xếp vào tháp canh xa nhất, hai cậu có phải là đàn ông không?”

Nam A: “Mặc kệ tụi nó, chuyện đó liên quan gì đến tao. Chưa nói đến tháp số bốn không phải cũng ba thằng đàn ông đấy sao?”

Trần Hoàng Khang nghe đội mình bị réo tên thì trợn mắt, giơ ngón tay cái với Thái Trí Minh: “Anh quả nhiên liệu sự như thần.”

Thái Trí Minh nhúng vai, ngã ngớn đáp: “Cậu quá khen!”

Nam B cũng nhanh chóng tán đồng: “Đúng vậy, nhóm số bốn bọn họ cũng là ba người đàn ông, tại sao họ được duyệt mà chúng tôi lại không.”

“Là tại vì nhóm chúng tôi độc lập, tôi là nhóm trưởng, tôi muốn cho ai vào nhóm thì cho. Cậu khịa cái gì?” – Thái Trí Minh nói: “Vả lại tháp số bốn cũng nằm rất xa, chỉ ngắn hơn tháp số năm một chút, ba thằng đàn ông xếp chung một nhóm cũng rất hợp tình hợp lý.”

Nam A: “Anh nói vậy là có ý gì?”

Thái Trí Minh: “Tôi nói quá rõ rồi còn gì, tôi báo danh chỉ là muốn thông báo cho mọi người biết nhóm chúng tôi chọn tháp canh số bốn, chứ không hề có ý cùng các người hợp tác gì cả.”

Long Trùm Sò: “Sao anh lại nói vậy, mọi người cùng nhau vào ải chẳng phải cũng đều là cá chung một chậu, không giúp nhau thì thôi đằng này anh còn muốn gây xích mích nội bộ.”

Gã nói thế chẳng khác nào chỉ trích nhóm số bốn bọn họ là bọn người phá rối, Thái Trí Minh chẳng muốn cãi cọ với loại người này, hắn nói thẳng: “Đừng tự xem mình là đội trưởng rồi cho mình cái quyền lên án này nọ ở đây, chúng tôi tốt xấu ra sao tự chúng tôi biết, không cần anh mở miệng phán xét.”

Nam A cười khẩy: “Đúng đó, anh Long đừng tự xem mình là đại ca rồi thay người khác định đoạt. Muốn cưỡi lên đầu tao, cũng phải xem xem tao có chấp nhận hay không nha.”

Thanh niên mập mạp của nhóm hai, người tự xưng là Tư Bé, thành viên cùng nhóm với Long Trùm Sò, hắn nghe đến đây thì khó chịu lên tiếng: “Nè, mấy người cũng một vừa hai phải thôi, anh Long chỉ là muốn giúp đỡ mọi người sắp xếp đội hình, nếu mọi người đã không thích vậy anh Long cứ mặc kệ họ. Có chúng em xem anh là đội trưởng là được.”

Những người khác cũng gật đầu phụ hoạ, họ lên tiếng kéo Long Trùm So về phía mình, không muốn cuộc tranh cãi căng thẳng thêm nữa. Đối với nhóm Thái Trí Minh và hai nam thành viên gây sự cũng có thái độ bài xích.

“Vậy được, chuyện chia nhóm tôi không quản nữa, các cậu muốn như thế nào thì tuỳ.” Nói xong gã quay sang đồng đội, lên tiếng chỉ đạo: “Mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chúng ta khởi hành ngay lập tức.”

Những thành viên thuộc tháp canh thứ nhất và tháp canh thứ hai nghe gã nói xong liền lật đật thu gom vật dụng, mang theo ba lô, nối đuôi nhau bước xuống xe.

Thái Tri Minh cũng ra hiệu cho anh và Lý Quý thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường. Tháp canh của bọn họ ngược hướng với tháp canh của nhóm Long Trùm Sò, đoạn đường cũng khá dài, chỉ xếp sau tháp canh số ba, phải tranh thời gian đến căn cứ để còn nghĩ ngơi.

Những người còn lại thấy tình huống rối loạn, mặt ai cũng khẩn trương.

Cô gái bị Lý Quý từ chối lúc nãy không biết tự lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Trần Hoàng Khang, cô rụt rè nói: “Xin lỗi, nhóm của bạn có thể cho tôi tham gia cùng được không?”

Lúc này được tiếp xúc gần với cô gái Trần Hoàng Khang mới nhận ra diện mạo của đối phương rất giống nữ sinh trung học, cô mặc váy hoa xoè rộng, mặt mày nhỏ nhắn tinh xảo đang dùng chất giọng mềm mại hướng Trần Hoàng Khang trưng cầu ý kiến.

Nhưng quyền quyết định vốn đâu thuộc về anh, Trần Hoàng Khang có chút khó xử, quay qua bên cạnh đánh tiếng: “Anh Minh, anh xem có thể cho cô ấy gia nhập không?”

Thái Trí Minh giật giật đuôi mắt, hắn không nghĩ rằng số đào hoa của Lý Quý lại cao đến như vậy, cô gái bị từ chối dứt khoát như thế nhưng vẫn cố chấp dính lấy cậu ta.

Thật ra thêm một người nữa cũng không phải chuyện khó, thế nhưng giữa một nhóm đàn ông con trai lại xuất hiện một cô gái liễu yếu đào tơ, nhìn ở góc độ nào chuyện này cũng có chút khó xử.

Lý Quý vẫn luôn làm thinh trước mọi chuyện, giờ đây đã có chút phản ứng, cậu tháo tai nghe xuống, lạnh lùng từ chối : “Không nhận, cô xin qua nhóm khác đi.”

Cô gái nhăn mày: “Tại sao?”

Lý Quý: “Cô là con gái có thể không biết ngượng mà đòi trộn lẫn với đám đàn ông chúng tôi, nhưng mà đàn ông con trai như tôi thì không thể phóng khoáng tư tưởng như cô được.”

Khi nói những điều này Lý Quý không hề hạ giọng, như cố tình để mọi người xung quanh cùng nghe. Bị từ chối thì thôi đi, còn bị người khác phái chỉ trích là phụ nữ phóng khoáng, việc này có bao nhiêu là mất mặt, cứ nhìn biểu hiện của nữ sinh trung học nọ thì sẽ biết ngay thôi.

Trần Hoàng Khang rơi vào câm lặng: “….” Tình hình ngượng nghịu thế này, anh không thể cứ thế mà làm ngơ, đành phải tự mình đứng ra giải vây: “Xin lỗi em, bên nhóm anh chỉ toàn là nam, nếu để em gia nhập thì sẽ không tốt cho lắm.”

Thái Trí Minh cũng lên tiếng từ chối: “Em thông cảm, tìm nhóm khác nhé.” – Nói xong ba người bọn họ cũng đeo ba lô lên vai, bước xuống xe, khởi hành đến tháp canh số bốn.

Đi được một đoạn, từ phía sau bỗng nhiên truyền đến giọng nữ trầm: “Nhóm số bốn, chờ chúng tôi với.”

Cả bọn dừng lại nhìn ra phía sau, dưới lùm cây rậm rạp, một nhóm ba người đang hướng về phía họ chạy đến.

Cô gái vừa lên tiếng có dáng người cao to, cô nhanh chóng chạy đến trước mặt bọn Thái Trí Minh chào hỏi: “Xin chào, tôi là Chung Bội Châu, đội trưởng nhóm số ba.”

Thái Trí Minh nhìn những người còn lại, nhíu mày hỏi: “Các người là thành viên trực tháp số ba?”

Trần Hoàng Khang cũng mang theo vẻ hoang mang nhìn về phía hai cô gái khác đang chật vật chạy về phía mình, đường đến tháp số ba xa như vậy, những cô gái này có phải hay không là bị ép buộc.

Không phải chỉ mình Trần Hoàng Khang nghĩ vậy, Thái Trí Minh cũng có suy đoán đó: “Bị đẩy qua tháp số ba sao?”

Chung Bội Châu lắc đầu: “Nói vậy cũng không quá đúng, dù sao cũng là chúng tôi tự mình quyết định.”

Cô nói tiếp: “Tình huống lúc nãy, dù sớm hay muộn cũng sẽ có người bị đẩy sang tháp số ba, nếu đã như vậy không bằng chúng tôi chủ động chọn thành viên gia nhập, chọn người đàng hoàng một chút thì sẽ dễ hành động hơn.”

Trần Hoàng Khang gật đầu tán đồng: “Cũng đúng, đội nhóm sẽ phải cùng nhau sinh hoạt suốt một khoảng thời gian dài, chọn người tốt một chút cũng dễ nói chuyện.”

Thái Trí Minh: “Muốn đi chung?”

Chung Bội Châu có chút khẩn trương, hướng Thái Trí Minh đưa ra nguyện vọng: “Đúng vậy, dù sao để đi đến tháp canh số ba, cũng phải đi ngang tháp canh số bốn, không bằng đi cùng nhau, như vậy sẽ an toàn hơn. Không phiền các anh chứ?”

Thái Trí Minh lắc đầu: “Không sao, cùng đi cũng tốt.”

Cô nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn các anh, chúng tôi sẽ không làm chậm trễ hành trình của mọi người.”

Hai cô gái phía sau nghe được lời đồng ý của Thái Trí Minh cũng vui mừng ra mặt.

Chỉ riêng Trần Hoàng Khang là lấy làm bất ngờ, lúc nãy nhìn thấy cách chống đối của Thái Trí Minh với Long Trùm Sò, anh vẫn nghĩ rằng hắn sẽ lên tiếng từ chối, nào ngờ tên này thật sự đồng ý giúp đỡ.

Trần Hoàng Khang nhỏ giọng hỏi: “Không phải anh ngại phiền phức hả, sao tự nhiên lại tốt bụng như vậy?”

Thái Trí Minh: “Bởi vì tôi là một người đàn ông lịch thiệp, dù có chút phiền nhưng mà phụ nữ đã lên tiếng nhờ vã, một anh chàng hào hoa phong nhã đúng tiêu chuẩn như tôi sao có thể khước từ.”

“…” Trần Hoàng Khang nhúng vai, giả bộ ra vẻ tán đồng.

Mọi người lại lần nữa xếp hàng chuẩn bị lên đường nhưng lần này còn chưa kịp dậm chân bước đi, đã bị kêu réo thêm lần nữa.

“Khoang, khoang đi đã, chờ tôi với!”

Thái Trí Minh nhíu mày: “Lại ai nữa đây?”