8621-ai-thu-nhat-thi-tran-gracewind
Đây là lần đầu tiên trong đời Trần Hoàng Khang được trải nghiệm trò chơi cảm giác mạnh, nếu trò chơi diễn ra ở công viên giải trí thì anh sẽ rất lấy làm vinh hạnh mà tận hưởng cảm giác mạo hiểm này. Thế nhưng thứ mà anh hiện tại phải đối mặt lại không cho phép anh lạc quan như vậy.
Trần Hoàng Khang không biết bản thân bị máy tính hút đi đâu, khi cơn choáng váng ập tới cũng là lúc anh bị hất văng ra giữa đường.
Đúng vậy, hiện tại anh đang đứng giữa đường, xung quanh không một bóng người, bầu trời vẫn tối mịt. Theo bản năng anh hướng về phía trước đi tới, cả đoạn đường chỉ có một lối đi, không lâu sau anh đã trông thấy căn nhà sáng đèn duy nhất xuyên suốt chặng đường.
Đó không phải là nhà dân, chính xác hơn là một trụ sợ hành chính, phía trước ghi rõ ràng hàng chữ TRỤ SỞ THỊ TRẤN GRACEWIND. Trần Hoàng Khang nhíu mày, anh bất giác đưa tay nhìn đồng hồ, mười hai giờ mười lăm phút, đã khuya như vậy mà họ vẫn còn làm việc, thế này thì cần cù hơi quá rồi.
Lúc Trần Hoàng Khang đặt chân bước vào, trong sảnh đã có rất nhiều người. Họ chia ra từng tốp, kẻ đứng người ngồi, khiến cái sảnh không mấy rộng rãi trở nên chật chội.
Trần Hoàng Khang đánh tiếng chào hỏi: “Xin chào mọi người, có thể cho tôi hỏi đây là đâu không? Tôi nghĩ tôi bị lạc đường mất rồi.”
Từ khi Trần Hoàng Khang xuất hiện ngay trước cổng trụ sở hành chính, mọi người trong đại sảnh vẫn luôn chú ý đến anh. Lúc này khi nghe thấy câu hỏi, họ chẳng buồn để ý, lại quay sang xì xầm với nhau.
Hoàng cảnh này có chút hơi lúng túng, đương lúc Trần Hoàng Khang ngại ngùng không biết phải làm sao thì một giọng nam phía bên cạnh cất lên giải vây: “Người mới sao?”
Trần Hoàng Khang khó hiểu hỏi lại: “Người mới gì cơ?”
Nam thanh niên tướng người dong dỏng cao, hắn có gương mặt vuông dài cùng đôi mắt phượng, trông không ấy hiền lành nhưng bù lại giọng nói rất êm tai, có thể khiến đối phương dễ nảy sinh thiện ý: “Xin chào, tôi tên Thái Trí Minh, là một thành viên của trình game kinh dị này.”
Đối phương vừa nói vừa giơ một bàn tay hướng về phía anh, theo phản xạ Trần Hoàng Khang nhanh chóng nắm lấy cùng đối phương bắt tay: “À, chào anh! Tôi là Trần Hoàng Khang.”
Trần Hoàng Khang: “Trình game kinh dị mà anh nói là ý gì?”
Thái Trí Minh vui vẻ hỏi lại: “Có phải anh bị một người xa lạ truy cập vào máy tính, gã yêu cầu anh tải xuống một tệp được gã gửi qua.”
Trần Hoàng Khang nhanh chóng xác nhận: “Đúng vậy, sau đó tôi nghi ngờ gã là hacker định rút phích cắm để ngắt nguồn máy tính nhưng mà….”
Thái Trí Minh nghe đến đây thì “A!” một tiếng, rồi ngửa cổ cười lớn, đến khi nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Trần Hoàng Khang, hắn mới kiềm lại giải thích: “Tôi cứ tưởng chỉ có mình tôi mới làm ra hành động hiền thục vậy thôi chứ, nào ngờ ngay cả anh cũng vậy.”
Trần Hoàng Khang: “Chứ bình thường người ta làm gì?”
Thái Trí Minh: “Nếu là cái bọn thúi mà tôi đã từng gặp qua thì chúng nó trực tiếp cầm ghế đập nát cái máy.”
Trần Hoàng Khang: “….” Như vậy cũng được hả?
Thấy gương mặt ngỡ ngàng của Trần Hoàng Khang, Thái Trí Minh cười hỏi: “Không tin đúng không, vậy thì hỏi thử thằng nhóc này đi!” – nói xong Trí Minh liền huýt tay bên trái về phía sau.
Lúc này Trần Hoàng Khang mới nhận ra còn có một người khác đang đứng ở phía sau Thái Trí Minh, vì người này vẫn luôn khuỵa gối cuối gầm mặt ngồi trên bệ cửa sổ, phía trước lại bị bóng lưng của Thái Trí Minh che khuất cho nên Hoàng Khang không nhìn thấy cậu.
Đối phương bị người phía trước dùng khuỷu tay chọc vào người liên tục nên cảm thấy chút khó chịu, cậu bực bội kéo cái mũ chùm đầu của áo hoodie ra, cằn nhằn: “Làm cái gì vậy?”
Thái Trí Minh chẳng hề ngại ngùng, trực tiếp giựt xuống một bên tai nghe của đối phương mà chỉ trích: “Nè, thằng nhóc thúi! Từ đầu đến giờ mày chẳng thèm há mồm kêu lấy một tiếng, định diễn vai cool guy đến bao giờ đây?”
Cậu chàng tặc lưỡi, giật lại sợi dây, lạnh lùng nói: “Kệ em, lo chuyện bà tám của anh đi.” Sau đó còn lẩm nhẩm một câu: “Diễn, diễn cái cứt ấy.”
Rất không may, câu nói phía sau đã bị Thái Trí Minh nghe được, hắn không hề nhân nhượng mà đạp cậu nhóc một cú vào chân, chửi thêm mấy câu mới hả dạ.
Sau đó mới giới thiệu đối phương với Trần Hoàng Khang: “Thằng nhóc này tên là Lý Quý, từ đầu đến giờ luôn cứ kiếm chuyện gây sự với tôi. Cậu nhìn xem, mới bao nhiêu lớn mà đã mồm miệng như vậy, ở nhà bảo đảm là một bé hư.”
Trần Hoàng Khang: “….” Là người khác gây chuyện cơ đấy!
Có vẻ đã hả giận, Thái Trí Minh lại nhiệt tình giải thích cho anh một số chuyện sắp xảy ra.
Khi mọi người vẫn đang túm lụm bàn tán sôi nổi, một bóng người từ bên ngoài chậm rãi đi tới, đó là nam nhân ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, thân người hơi mập với gương mặt phúc hậu của một người trung niên, gã một thân áo quần dày cợm tay cầm chiếc đèn pin bước vào sảnh.
Chất giọng khàn khàn cất lên: “Cảm ơn mọi người đã đến đông đủ, lần này thị trưởng tôi đây coi như nợ mọi người một ân huệ. Thật ra mấy ngày trước nhân viên canh gác ở khu bảo tồn thiên nhiên Grace Wind bị ngộ độc thực phẩm nghiêm trọng, không may đã qua đời.” – Nghỉ một chút ông thị trưởng lại nói tiếp: ” Lần này cốt yếu muốn nhờ mọi người đến đây để giúp thị trấn canh giữ khu rừng, tránh cho những nhà thám hiểm tự do đi lạc, mùa đông tới rồi nếu thật sự bị lạc thì không tốt chút nào.” – Nói đến đây bỗng dưng gã thị trưởng cười khằng khặc.
Những người trong sảnh nãy giờ vẫn chăm chú lời gã nói, nghe xong yêu cầu của gã, có người lên tiếng hỏi: “Vậy chúng tôi phải canh gác trong bao lâu?”
Gã thị trưởng đáp: “Không lâu lắm, qua hết mùa đông này thôi. Tôi cũng sẽ nhanh chóng tìm ra người thay thế. Vì vậy, an nguy của thị trấn năm nay đành nhờ cả vào các vị.”
Sau đó, gã thị trưởng đẩy ra một chiếc xe, bên trên chất đầy những chiếc ba lô quân đội. Tay vỗ lên lớp da dù bên ngoài đánh bộp, gã tiếp: “Đây là hành trang tôi đã chuẩn bị sẵn cho các vị, có rất nhiều lương khô và chăn ấm.”
Gã thị trưởng: “Ở trong khu bảo tồn có tổng thẩy năm trạm canh gác, tôi đã đánh dấu sẵn trên bản đồ.” – gã truyền tay những tấm bản đồ cho mọi người: “Ở đây có tổng cộng mười sáu người, vậy chia ra trung bình ba người một trạm gác, như vậy mọi người có thể dễ dàng phân ca trực đêm.”
Trần Hoàng Khang theo phản ứng đếm lại số người đang đứng tại sảnh, quả nhiên là mười sáu người, chín nam bảy nữ. Như vậy sẽ có một gác canh chứa bốn người.
Gã thị trưởng đang liên thuyên gì đó lúc này liền vỗ tay bộp bộp: “Mọi người lên nhận balô, rồi tập trung trước cổng nhanh nhé, tôi sẽ đi lấy xe tới đây. Nhân lúc tuyết chưa đổ xuống, chúng ta nên nhanh chóng di chuyển đến tháp canh thì hơn.”
Sau khi thị trưởng quay đi, mọi người trong sảnh mới bắt đầu xôn xoa, một nam nhân lên tiếng: “Sao lần này lại lâu như vậy. Đợi hết mùa đông chẳng phải là mấy tháng rồi sao?”
“Vấn đề là lần này mọi người đều bị tách ra rất xa, không dễ dàng trao đổi như những lần khác.”
“Không lý nào ải này lại khó như vậy, nếu không thể gặp mặt vậy chẳng khác nào cắt đứt quyền trao đổi thông tin.”
“Không, không, không, lần này khó quá, tôi không muốn ở lại đây nữa hu hu hu…..” – Một cô gái trẻ tuổi mặc đồng phục học sinh khóc nấc.
Không chỉ có mình cô mà những cô gái khác cũng có vài người rơm rớm nước mắt, đám con trai tuy không kích động đến rơi lệ nhưng mặt ai nấy cũng căng chặt trông cực kỳ lo lắng.
Thái Trí Minh: “Hoàng Khang, thất thần cái gì, mau đi lấy túi đồ.”
Trần Hoàng Khang sực tỉnh, anh nhanh chóng theo dòng người chờ lấy túi đồ đã được chuẩn bị sẵn trên xe đẩy. Chiếc túi khá nặng, chúng bự như những chiếc ba lô của dân du lịch bụi, lúc cầm lấy chiếc túi Hoàng Khang xuýt ngã nhào, may mắn thay người phía sau kịp thời đỡ lấy.
Lý Quý ôm chặt lấy eo của Trần Hoàng Khang, một tay giữ chặt cái ba lô đang tuột dần xuống đất: “Cẩn thận!”
Trần Hoàng Khang có máu buồn trong người nên rất sợ nhột, cậu đỏ mặt lách người tránh đi vòng tay đặt ngay eo, rồi vội vã nhận lại ba lô, gật đầu với đối phương: “Cảm ơn cậu!”
Thấy anh không sao, Lý Quý nhanh chóng đi lên cầm lấy túi cho mình.
Không quá lâu bên ngoài đã có tiếng còi xe vang lên, mọi người dù muốn dù không ai nấy cũng đành chấp nhận bước ra khỏi trụ sở, phía ngoài cổng đã đậu sẵn một chiếc xe buýt chờ họ.
Lúc lên xe Trần Hoàng Khang ngồi cạnh Thái Trí Minh, những người còn lại ngồi rải rác mỗi nơi một chỗ, dù sao ghế nhiều người ít bọn họ cũng không cần phải đắn đo. Lý Quý vừa lên xe liền ngồi xuống dãy ghế nằm phía trước hai người, cô bé cuối cùng bước lên định hướng về phía cậu nhưng ngay lập tức Lý Quý thả chiếc ba lô to đùng qua ghế bên cạnh chặn lại, nghiễm nhiên có ý đuổi người.
Cô gái bị hành động này của cậu làm cho sửng sốt, sau đó tức giận giậm chân đùng đùng bỏ đi xuống hàng ghế sau.
Thái Trí Minh thấy một màn này thì cười sặc sụa, hắn quay người kể xấu với Trần Hoàng Khang: “Tôi nói chứ, trên trời dưới đất kiếm ra một thằng cục súc như vậy cũng không dễ đâu. Tội con bé, đường đời hạn hẹp nên mới để ý thằng quỷ con Lý Quý.”
Trần Hoàng Khang lắc đầu, thế còn Lý Quý rốt cuộc đã làm gì nên tội với quý ngài đây rồi.
Thấy Trần Hoàng Khang im lặng, Thái Trí Minh chọc ghẹo: “Sợ sao?”
Trần Hoàng Khang: “Sợ thì ít, hoang mang thì nhiều.”
Thái Trí Minh: “Thật ra việc này một lời khó nói hết, chỉ là ….” hắn cúi người bắt đầu giải thích: “Chỉ là chúng ta đang tham gia một trò chơi sinh tồn, nhiệm vụ cần phải làm là tìm ra một tấm vi mạch điện tử. Chỉ cần cậu tìm ra được tấm vi mạch điện tử, vị trí lối thoát cũng sẽ hiện ra.”
Trần Hoàng Khang nhanh chóng nắm được ý chính: “Tấm vi mạch điện tử?”
Thái Trí Minh nhấn mạnh: “Đúng vậy, tấm vi mạch chính là thứ mấu chốt khiến chúng ta bị kéo vào. Chỉ cần tìm ra nó, chúng ta có thể sống sót đi ra khỏi đây.”
Trần Hoàng Khang: “Vậy nếu như không tìm thấy?”
“Vậy thì cậu chỉ có chờ chết, bị đồng đội giết chết hoặc bị thứ dơ bẩn kia giết chết.” Thái Trí Minh nghiêm túc nhìn vào mắt của anh: “Nếu chết ở trong này, anh cũng đừng mong trở về thế giới thực.”
Ngay lập tức Hoàng Nam nắm chặt tay Trí Minh: “Trở về? Trở về được?”
Thái Trí Minh nhíu mày: “Đau, đau, đau!”- cố cứu lấy cánh tay đáng thương của mình: “Về được, tôi tưởng mấy việc này anh phải nắm được thông tin rồi chứ, người anh em, cậu nhanh buông tay tôi ra.”
Bàn tay đang bấu chặt vừa buông ra, một mảng đỏ rực nhanh chóng xuất hiện trên lớp biểu bì. Thái Trí Minh đau lòng ôm cánh tay vuốt ve hôn hôn, nhìn dấu hằn đỏ trên cánh tay mà mếu máo: “Sao cậu đối xử với tôi như vậy, nói cho cậu biết ở thế giới giả lập tôi là bảo bối của biết bao nhiêu người.”
Thấy bản thân vì quá kích động mà làm người khác bị thương, Trần Hoàng Khang có chút ngại ngùng, cào cào tóc: “……….Xin lỗi, tôi hơi quá kích.”
Thái Trí Minh nhìn nhìn, nheo lại đôi mắt phượng nhỏ hẹp, đôi môi trái tim bên dưới chu chu: “Hừ! Tha cho cậu lần này á~”
Lý Quý ngồi bên trên bỗng dưng quay xuống liếc xéo Thái Trí Minh: “Điêu nó vừa thôi, chỉ có ông anh mắt mù kia mới xem ông như bảo bối, chứ chẳng ai điên mà làm ra cái loại hành động như vậy.”
Thái Trí Minh ngao một tiếng, lao về phía Lý Quý, muốn ra tay dạy dỗ thằng em ngỗ nghịch này nhưng chưa kịp hành động, chiếc xe buýt đã rung lắc dữ dội.
Chiếc xe rung giật về phía trước hai ba phát khiến mọi người đều chúi đầu lao theo, được Trần Hoàng Khang nhanh mắt nắm lấy mép áo kéo lại, nên Thái Trí Minh mới không cắm đầu chúi xuống đất.
Sau vài tiếng xịch xịch, chiếc xe hoàn toàn tắt máy, gã thị trưởng từ bên ghế lái đi ra thông báo: “Xin lỗi mọi người, xe đã bị cháy máy, đoạn đường còn lại chỉ còn cách đi bộ. Tôi phải quay trở về thông báo cho người sửa xe nên không thể đi cùng, mong các vị thông cảm”
Thái Trí Minh thỏ thẻ: “Bắt đầu rồi.”
Trần Hoàng Khang không hiểu ý của hắn, nhưng nhìn thấy những người còn lại chẳng lấy làm hoang mang thì anh cũng im lặng.
Phản ứng đó như thể họ đã lường trước được mọi thứ.
Mà gã thị trưởng kia, sau khi nói dứt câu, cũng quay lưng bỏ đi.





