Slide 1
previous arrow
next arrow

8620-the-gioi-gia-lap-1

Trần Hoàng Khang giật mình tỉnh dậy trong căn phòng ngủ tối om, anh lần mò tìm kiếm chiếc điện thoại di động của mình nhưng lạ thay, thứ vẫn luôn được anh mang theo bên người bây giờ lại mất tích.

/ TING! / – Âm thanh báo tin nhắn vang lên.

Ánh sáng từ chiếc điện thoại khiến không gian mờ mờ hiện ra, đây là một căn phòng nhỏ xa lạ anh chưa từng gặp qua.

Dựa theo chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ chiếc điện thoại đang đặt trên bàn trà dưới nhà, Trần Khang nhanh chóng lần mò được công tắc điện, ánh sáng huỳnh quanh vừa bật mở liền khiến anh choá mắt.

Đợi một lúc cho đôi mắt thích nghi dần với ánh sáng Trần Khang mới thuận lợi đánh giá khung cảnh xung quanh mình. Đây là một căn hộ nhỏ dành cho người độc thân sinh sống.

Nơi anh đang nằm là chiếc giường ngủ được đặt tại gác lửng, phía dưới là phòng khách thoáng đảng cùng một gian phòng bếp nhỏ liên thông xuyên suốt đến cửa ra vào.

Trần Khang không rõ căn hộ này nằm tại lầu mấy nhưng đứng cạnh cửa kính sát trần, anh có thể trông ra rất xa. Những ánh đèn neon chiếu sáng ở bên dưới như những vì sao trôi nổi trên bầu trời. Những chiếc xe hơi nối đuôi nhau như những đàn kiến cần mẫn làm việc. Ánh đèn mờ ảo giao hoà lẫn nhau vừa hư vừa thật, đây là mơ sao?

Anh còn nhớ vài phút trước mình đang đối diện với sinh tử trên chuyến bay trở về cố hương, cứ ngỡ bản thân đã chết cùng tất cả hành khách trên chuyến tàu. Nhưng ngay giờ phút này, anh lại đứng vững tại đây, rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?

Là anh đã chết đi, thật sự đã chết đi?

/ DINH DONG DINH DONG /Trần Khang giật mình nhìn chiếc đồng hồ cổ được treo ở giữa nhà, cây kim dài vừa chạm vào số mười hai, nằm chòng lên kim ngắn.

Đã mười hai giờ khuya rồi!

Trần Khang xoay người muốn suy nghĩ một chút về những gì đang xảy ra, vừa quay đầu lại anh giật mình chết lặng. Cả một thành phố sáng đèn trong trời đêm bỗng chốc tắt phụt, giờ đây trước mắt anh là một màu đen tĩnh lặng, không thể nhìn rõ bất cứ vật thể nào.

“Đây là sao, tại sao lại tối đen như vậy, cúp điện?” – Trần Khang biết khả năng này là không thể, không có chuyện cả một thành phố to lớn đồng loạt mất điện.

Tất cả mọi thứ xung quanh như bị bóng tối bủa vây, chỉ có căn phòng của Trần Khang vẫn như cũ sáng đèn. Loại ưu đãi này này anh không lấy làm vinh hạnh, ngược lại càng cảm thấy bất an, giống như bản thân là đối tượng bị người khác để ý.

/ Rè … rè … rè / – Chiếc bóng đèn đang bật mở bắt đầu có dấu hiệu rò rỉ, liền sau đó ánh sáng chớp tắt liên tục như bị chập mạch. Không quá lâu sau, phụt một tiếng, tắt ngóm. Cả ăn phòng như hoà mình vào đêm đen bên ngoài.

Trần Khang bỗng chốc lạnh người, một dự cảm báo hiệu cho anh sắp có chuyện không hay, đây là một loại giác quan đặc biệt trong mỗi con người khi họ phải đối diện với sinh tử. Giống như khi Trần Khang bước lên chuyến máy bay đó, anh cũng có loại cảm giác hồi hộp tương tự như bây giờ.

/ TING / – Lại một âm thanh nữa, lần này nó được phát từ trên gác lửng. Cái gác đối diện với gác lửng mà Trần Khang nằm ngủ, sở dĩ anh chắc chắn như vậy là vì có một thứ ánh sáng được phát từ căn phòng đó, sáng đến nổi rọi xuống cả những bậc cầu thang.

Chầm chậm tiến lại gần căn phòng, ở đó được đặt một chiếc máy tính bàn, không rõ khởi động từ bao giờ.

Trần Khang bình tĩnh nhận mệnh ngồi xuống trước màn hình, không phải là giao diện quen thuộc của windows hay ios, chỉ đơn giản là một phong nền màu xanh.

[Bên kia, có ở đó không?] – Một dòng chữ chạy ra trên nền xanh trơ trọi.

Trần Khang im lặng đôi chút rồi gõ phím đáp trả: [Tôi đang ở đây.]

[Xin chào bên kia! Chào mừng cậu đã đến với thế giới giả lập.]

Thế giới giả lập, một thế không có thật được người khác lập ra theo trí tưởng tượng. Một người còn sống sẽ có thể tồn tại trong một thế giới được gọi là giả lập sao? Trần Khang có chút mệt mỏi, anh đưa tay vuốt mặt ép bản thân không được suy nghĩ linh tinh nữa.

[Bên kia, vẫn còn ở đó chứ?]

Trần Khang: [Vẫn còn.]

[Tốt lắm, tôi sẽ gửi cho anh một tệp, anh chỉ cần bấm đồng ý rồi cài đặt nó. Hiểu không?]

Trần Khang: [Tệp gì vậy?]

[Cài đặt xong anh sẽ rõ.]=> Tệp mới, xin mời chọn (CÀI ĐẶT)

Trần Khang nhíu chặt mày, khó hiểu nhìn chằm chằm vào lệnh trước mặt. Đối với một nghiên cứu sinh Y học mà nói, dữ liệu trên máy tính là thứ cực kỳ quan trọng, mỗi một dữ liệu đều chứa rất nhiều những thông tin bảo mật, không chỉ về y học, có một số thí nghiệm còn liên quan đến quốc gia. Cho nên Trần Khang từ lâu đã lập một thói quen không nhấn vào bất cứ một tập thư hay tin tức nào không nằm trong nội bộ, vì như vậy máy tính có khả năng bị hack rất cao.Hậu quả của việc để thông tin mật bị tuồng ra ngoài có khả năng sẽ khiến bản thân và những đồng nghiệp khác bị liên lụy, không chỉ công sức bị cướp đi, mà có thể đối diện với pháp luật.

Ngay thời khắc được một người xa lạ gửi yêu cầu, Trần Khang theo phản xạ bấm phím xoá. Nhưng tệp tài liệu kia giống như một con đĩa đói cứ bám dính không rời, xoá một cái liền hiện lên cái thứ hai, cứ vậy xoá đi rồi sẽ hiện trở lại.

Có vẻ như nó biết được Trần Khang đang muốn chóng đối, những khung lệnh không biết từ đâu nhảy ra liên tục trên màn hình, chúng chen lấn xen kẽ nhau mà hiện lên, cứ như thể máy tính bị lỗi.

Anh có chút khó chịu muốn giật ổ cắm điện của chiếc máy tính thế nhưng khi nhìn tìm thấy được phích cắm thì nó đang nằm trơ trọi ở trên nền đất, không hề được cắm vào ổ điện.

/ TING …. TING …. TING /

[ Bên kia, sao cậu vẫn chưa đồng ý cài đặt? ]

[ Cậu đang tìm gì đấy, phích cắm à? ]

Trần Khang hoang mang nhìn dòng tin nhắn vừa hiện lên, cả người như bị rút hết máu. Anh im lặng một lúc lâu, từ từ bỏ cái phích trên tay xuống.

[ Phích cắm không có tác dụng đâu, nhanh quay lại với tôi nào.]

Kéo chiếc ghế xoay, anh nhẹ nhàng ngồi xuống.

[ Lần này tôi gửi lần cuối nhé, nhanh chóng cài đặt đi, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.]

Trần Khang đắng đo suy nghĩ, bàn tay đương giơ ra hướng về phía bên dưới màn hình, thì …

[Cũng đừng tìm nút tắt màn hình, nó không có tác dụng đâu.]

Anh nhắm mắt, rụt tay lại.

Rất nhanh một yêu cầu được gửi qua, vẫn là tệp cũ. Trần Khang nghĩ, dù sao đây cũng không phải là máy tính của anh, bên trong cũng không chứa thông tin quan trọng vậy thì cứ theo mong muốn của tên đối diện mà làm, trước khi hắn bị chọc giận.

Vừa nhấn nút cài đặt, Trần Khang liền cảm thấy bàn tay đang đặt trên con chuột bỗng chốc tê rần, một sức mạnh vô hình nào đấy cuốn lấy rồi kéo anh xuyên vào những con số đang nhảy múa trên màn hình. Trước mắt Trần Khang bỗng nhiên chói loà, cả cơ thể như bị hất văng đi, đến khi tỉnh lại bản thân đã ở một nơi hoàn toàn xa lạ.