8623-ai-thu-nhat-3
Một thanh niên dáng người hơi thấp chạy nhanh về phía bọn Thái Trí Minh, bộ dạng như bị truy đuổi, cả người đều nhể nhại mồ hôi.
Trần Hoàng Khang cảm thấy đối phương rất quen mắt, anh hỏi : “Người này có phải là đội trường nhóm thứ năm hay không?”
Chung Bội Châu gật đầu xác nhận: “Chính là anh ta, trước khi đi tôi còn thấy anh ta đang bàn bạc gì đó với hai thằng cục súc kia.”
Hai thanh niên cục súc mà Chung Bội Châu nhắc đến chính là hai người đã cãi nhau với Long Trùm Sò.
Trần Hoàng Khang: “Vậy anh ta chạy thục mạng đến đây làm gì?”
Thái Trí Minh thờ ơ, đáp: “Hỏi anh ta thì biết ngay thôi.”
Người đang chạy như bị đuổi giết quả thật là nam thành viên C, đội trưởng tháp canh số năm, nhưng mới vài phút trước anh ta đã rời bỏ tổ đội, âm thầm chạy trốn theo phương hướng của bọn Thái Trí Minh.
Chung Bội Châu thấy đối phương đã bắt kịp, liền gấp gáp hỏi: “Sao tự dưng anh lại ở đây.”
Nam thành viên C chống tay lên đầu gối, thở hổn hển đáp lại: “Tôi….hộc hộc….tôi bỏ đội, cô…cô cho tôi…vô chung nhóm, được không?”
Trần Hoàng Khang bất ngờ: “Bỏ đội?”
Nam thành viên C gật đầu: “Đúng, tôi không muốn cùng hai thằng kia trộn lẫn, nếu không không sớm thì muộn tôi sẽ cũng bị bọn nó đè đầu cưỡi cỗ.”
Thái Trí Minh cười cười: “Làm sao anh biết chắc như vậy?”
Nam thành viên C: “Hừ, nhóm các anh vừa đi, hai thằng khốn đó liền ép tôi giao ra vật tư. Bọn nó cướp ba lô của tôi.”
Trần Hoàng Khang lúc này mới nhận ra trên người nam thành viên C không hề đeo ba lô quân đội đã được phân phát, anh hỏi: “Mấy gã đó cướp ba lô của anh làm gì?”
Lý Quý tốt bụng, hướng Trần Hoàng Khang giải thích: “Bọn nó muốn cướp lương thực, mỗi balô không chứa quá nhiều lương khô, có thể cướp được thì cứ cướp. Theo như lời anh bạn này nói, có lẽ tụi nó muốn giành làm đội trưởng, cướp lấy lương thực của anh ta cũng là một cách bắt anh ta quy phục bọn nó.”
Nam thành viên C nghe vậy thì tức giận: “Chó má, bọn súc sinh. Còn lâu tôi mới để tụi nó leo lên đầu mình ngồi.”
Thái Trí Minh: “Vậy làm sao mà anh chạy trốn được?”
Nam thành viên C kể lại rằng, sau khi bị hai thanh niên kia hợp lực trấn lột balô, tuy tức giận nhưng anh biết, một không thể đấu lại hai, vì vậy anh giả vờ thuận theo ý tụi nó. Khi nhóm số ba rời đi không bao lâu, anh bảo mình muốn đi vệ sinh, rồi thừa dịp tụi nó không để ý mà men theo cánh rừng chạy trốn.
Thanh niên nói tiếp: “Cái balô đó coi như tôi thí cho chúng nó vậy.” Bởi vì C biết, dù bản thân có muốn cũng chưa chắc lấy lại được.
Chung Bội Châu vẫn luôn im lặng lắng nghe mọi người trao đổi, giờ phút này mới chính thức lên tiếng: “Nhóm chúng tôi vốn chỉ toàn nữ, thêm một thành viên nam cũng là một việc tốt, nếu như có việc gì nặng nhọc cũng có thể nhờ anh giúp đỡ.”
Cô ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Về phần lương thực thì tôi muốn làm rõ với anh trước. Hiện tại chắc anh cũng tự biết bản thân là người tay trắng, muốn chúng tôi chia một phần lương thực của mình cho anh, điều đó là không thể. Nhưng nếu anh chịu dùng sức lao động để trao đổi, thì chúng tôi sẽ trích một phần, xem như là trả công cho anh.”
Nam thành viên C mừng rỡ: ” Vậy thì tốt quá.”
Bạch Mai bất ngờ chen vào: “Với lại, hai người chúng tôi chỉ chấp nhận chị Châu làm đội trưởng.”
Nam C cười khổ, làm sao mà không hiểu ẩn ý của hai thành viên nữ còn lại: “Mọi người cho tôi tham gia đã tốt lắm rồi, chức đội trưởng vốn dĩ là của chị Châu, tôi nào dám tranh giành.”
Chung Bội Châu tự tin nói: “Muốn tranh cũng chưa chắc tranh được.”
Lời nói này cũng không phải khoác lác, một cô gái dám tự mình đứng ra làm đầu lĩnh, dẫn đội đến căn cứ xa nhất, nguy hiểm nhất thì chắc chắn phải là người rất can đảm và cẩn trọng.
Từ ngoại hình có thể nhận ra Chung Bội Châu là một cô gái yêu thích vận động, dù chỉ mặc áo phong đơn giản nhưng vẫn có thể cảm nhận được một cơ thể cường tráng ẩn sau lớp áo .
Thái Trí Minh từ đằng sau vỗ lấy vai Trần Hoàng Khang, hắn hỏi: “Làm gì mà nhìn con gái nhà người ta chằm chằm như vậy, đừng nói là cậu thích kiểu phụ nữ mạnh mẽ như vậy nha?”
Trần Hoàng Khang thở dài: “Đừng nói linh tinh, tôi chỉ là cảm khái cô gái tên Bội Châu này tinh thần quá tốt, so với những thành viên nữ khác thì sức chịu đựng của cô ấy mạnh mẽ hơn nhiều, nên mới quan sát một chút.”
“Lại còn bảo không để ý, quan sát con nhà người ta kỹ như vậy còn gì.” Thái Trí Minh cợt nhã, nhưng trông thấy vẻ mặt khinh bỉ của Hoàng Khang, hắn nhanh chóng nghiêm túc trở lại: “Cô gái đó là người có kinh nghiệm, nói không chừng cũng không đơn giản là nữ nhân chân yếu tay mềm. Nếu dám đơn thân độc mã cùng lập đội với hai cô gái gà mờ kia, vậy chắc chắn cô ta phải có chút tài lẻ.”
Trần Hoàng Khang: “Ví dụ như?”
Thái Trí Minh: “Ví dụ như võ thuật, tôi đã gặp vài người giống cô ta, đều có chút công phu võ nghệ trong người. Nếu đám đàn ông có ý nghĩ không đứng đắn với họ, chắc chắn sẽ bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.”
Nghe đến đây, Trần Hoàng Khang liền trố mắt nhìn Chung Bội Châu đứng đối diện thêm lần nữa. Vừa khéo ngay lúc cô xoắn tay áo, để lộ ra cơ tay rắn chắc, khiến anh vừa nhìn đã thấy rợn sống người, lưng bất giác dựng thẳng, không dám có hành động khiếm nhã.
Đoạn đường tiếp theo tiến độ đã nhanh hơn đôi chút, Bạch Mai và Tiểu Chi dùng chăn bông được chuẩn bị trong balô quấn quanh người để tránh hơi lạnh, bước chân vì vậy mà nhanh nhẹn và vững vàng hơn.
Trời đêm u tối, cây cối mù mịt, đoàn người nối đuôi nhau thành hàng di chuyển về phía trước, lấy ánh trăng làm ánh đèn, soi sáng vạn vật xung quanh.
Thái Trí Minh dẫn đầu đoàn đi phía trước, chốc chốc lại quay sang nhắc nhở mọi người nắm lấy vai nhau, tránh để bị lạc. Thành viên nữ được xếp vào giữa đội hình, thành viên nam chia làm hai đầu, cẩn trọng quan sát xung quanh.
Trần Hoàng Khang đứng ở phía cuối hàng ngũ cùng Lý Quý, hỏi bâng quơ: “Sao chúng ta không mở đèn pin cho dễ đi?”
Lý Quý lắc đầu, giải thích: “Mở đèn pin sẽ dẫn đến sự chú ý.”
Trần Hoàng Khang: “Thế nhưng đi trong bóng tối như vậy, lỡ lạc đường thì sao?”
Lý Quý: “Đừng lo, Thái Trí Minh có cách để không bị lạc. Anh ta đã quen với việc này rồi, nghề của anh ta mà.”
“…” Trần Hoàng Khang có cảm giác, câu nói vừa rồi là một sự mỉa mai.
Khi cả đội di chuyển đến gần tháp số năm, Thái Trí Minh quyết định đưa ra một ý kiến với Chung Bội Châu: “Hiện tại tháp số năm vẫn chưa có người, đội các cô có muốn nhân cơ hội này chiếm trước một bước hay không?”
Hành động này cũng không thể coi là xấu, dù sao trong cuộc chơi, người có thực lực mới là người đưa ra quyết định. Tháp số năm vốn chưa thuộc về ai, đội nào đến trước thì tháp canh của đội đó.
Thế nhưng Chung Bội Châu lại từ chối: “Tôi biết anh có ý tốt nhưng tôi vẫn muốn chọn tháp số ba.”
Thái Trí Minh nhướng lông mày: “Sợ phiền phức?”
Chung Bội Châu lắc đầu: “Không phải, chỉ là tôi cảm thấy tháp số ba có vẻ tốt hơn.”
Câu nói này nghe sao cũng đầy ẩn ý nhưng Thái Trí Minh thức thời không hỏi thêm nữa, biết đối phương vẫn giữ ý định cũ, hắn liền bỏ qua ngã rẽ hướng đến tháp canh số năm, tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Một đám thanh niên rồng rắn lên mây nối đuôi nhau len lỏi qua những rậm cây, như con trăn khổng lồ đang uốn lượn bò về phía trước.
Gió lạnh mùa đông thay phiên nhau kéo đến, lưỡi gió như lưỡi dao cùn, cứa vào da thịt.
Lúc đầu còn hăng hái lắm, nhưng giờ đây ai nấy đều cảm thấy mệt lã, đầu óc như tê liệt bởi cái rét căm căm.
Khi chỉ còn cách tháp canh số bốn khoảng vài mét, bỗng nhiên Lý Quý giật mình, cậu nhắm mắt lại như đang tập trung xác nhận điều gì đó.
Để rồi khi mở mắt ra, cả người cậu rung rẩy từng nhịp. Sở dĩ như vậy là vì Lý Quý vừa nhận ra, đoàn đội của cậu đang bị thứ gì đó bám theo.
Lý Quý đứng ở cuối hàng ngũ, ngoái đầu lại, cảnh giác nhìn ngó xung quanh. Cùng lúc đó cậu cũng ngừng lại bước chân, hai tay đang bám trên vai Trần Hoàng Khang nhanh chóng xiếc chặt, rồi giật người anh về phía sau.
Đây là cách báo hiệu có nguy hiểm đang đến gần.
Trần Hoàng Khang nhận được tín hiệu, lưng anh cứng đờ, nhưng vẫn nhớ phải truyền thông báo cho những người còn lại, anh ngay lập tức làm lại hàng động khi nãy của Lý Quý cho người đứng phía trước.
Giống như hệ thống dây chuyền bị ngắt máy, trong chớp mắt khi thông tin đã được truyền đi, cả đoàn người dài ngoằn đồng loạt dừng chân, bất động tại chỗ.
/ xào xạc … xào xạc —— / Lý Quý nhận ra âm thanh vốn đang hoà cùng nhịp bước của đoàn người, lúc này cũng dừng lại.
Những người trong đoàn ai nấy mặt mày đều trắng bệch, ngay cả thở cũng không dám hít mạnh.
Thái Trí Minh nhẹ nhàng xoay người ra sau, ra hiệu cho mọi người khuỵ gối ngồi xuống. Xong, ở vị trí đầu đàn, hắn bắt đầu hướng về phía Lý Quý đứng ở cuối, khoa tay múa chân.
Mọi người trong nhóm đều ngơ ngác chẳng hiểu hắn đang múa may quay cuồng cái gì nhưng Trần Hoàng Khang thì khác, anh nhận ra Thái Trí Minh đang dùng thủ ngữ.
Đó là một loại phương thức giao tiếp đặc trưng của những người khiếm thính.
Mặc dù biết phương thức hai người dùng để giao tiếp, nhưng Trần Hoàng Khang lại chẳng hiểu được họ đang nói gì.
Truyền tin xong, Thái Trí Minh dùng khẩu hình và cử chỉ tay chân dễ hiểu nhất, phân mọi người thành những đội nhỏ gồm hai người, tản ra ẩn nấp.
Từng tốp từng tốp di chuyển thật chậm, trốn sau những thân cây, bụi cỏ an toàn.
Lý Quý nắm lấy tay Trần Hoàng Khang, cả hai kiễng chân chậm chậm ẩn mình phía sau cây đại thụ.
Song song với bọn họ một khoảng thật xa là nhóm Chung Bội Châu và Tiểu Chi, nam thành viên C cùng Bạch Mai. Bọn họ đều đang co người ngồi lẫn trong bụi cây um tùm.
Đếm đếm số lượng chỉ có sáu người, Trần Hoàng Khang nhận ra vẫn còn thiếu một thành viên.
Anh không tìm thấy chỗ ẩn náu của Thái Trí Minh.
Trần Hoàng Khang bắt đầu gấp gáp, anh toang ló đầu dò xét xung quanh thêm lần nữa thì một cánh tay ghì chặt anh lại, kịp thời kéo anh ẩn mình vào bóng tối.
Ngay khi được Lý Quý kéo lại, từ phía xa xa xuất hiện một cái bóng cao lớn đang từ từ tiến gần lại đây. Đó là bóng dáng của một sinh vật kỳ lạ, dù không thể nhìn rõ mặt nó nhưng Trần Hoàng Khang dám chắc, đây là một sinh vật to lớn, trên đầu có hiện hữu một cặp sừng nhọn hoắc.
Những thành viên khác cũng nhìn thấy quái vật đầu sừng, mỗi bước chân nó tiến lại gần, mọi người đều có thể nghe rõ hơi thở hừ hừ như loài mãnh thú phát từ mũi.
Khi quái vật đầu sừng bước qua vị trí ẩn nấp của đội Chung Bội Châu , Trần Hoàng Khang trông thấy cô gái tên Chi Chi hoảng sợ đến suýt khóc.
Chi Chi cầm lấy tấm chăn đang choàng trên người, bịt kín miệng mình lại. Chỉ sợ một chút âm thanh nho nhỏ của bản thân sẽ gây chú ý đánh động con quái vật.
Khi đi đến gần chỗ ẩn nấp của Trần Hoàng Khang, con quái vật bỗng dưng đứng lại.
Thân cây tuy lớn nhưng vẫn không là gì đối với con quái vật kia, để tránh tầm nhìn của nó, hai người buộc phải đi quanh thân cây.
Trần Hoàng Khang ra hiệu cho mọi người đừng di chuyển, bản thân anh cũng cùng Lý Quý bám theo thân cây đi vòng ra phía sau, cố gắng để họ luôn nằm trong điểm mù của con .
Con quái vật cứ đứng tại chỗ ngó quanh ngó quẩn, không tìm thấy mục tiêu, nó có vẻ tức giận lắm.
Đứng lặng một chút, bỗng nhiên nó nằm rạp xuống, áp tai lên mặt đất hòng nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
Tất cả mọi người ngừng thở.
Trần Hoàng Khang đang bước giữa chừng cũng phải khựng lại, anh loạng choạng ôm lấy thân cây để giữ thăng bằng. Nhưng Lý Quý không may mắn như anh, cậu chàng không kịp bấu víu vào bất cứ vật gì, cứ thế hạ chân đặc xuống mặt đất.
/ Hừm! / Con quái vật bổng nhiên bật người dậy, nó vừa nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, rất ngắn.
/ Khà .. Khà .. Khà / Nó tinh quái, cười một tràng. Thứ âm thanh khục khặc, giống như cổ họng bị vướng phải vật gì đó, khiến người nghe cảm thấy khó chịu trong lòng ngực.
Cất tiếng cười xong, nó bước về phía rừng cây bắt đầu dò xé, khu vực bị nhắm tới tất nhiên là địa bàn của bọn Trần Hoàng Khang.
Chưa bao giờ anh cảm thấy thứ âm thanh xào xạc phát ra từ những lùm cây lại có thể khiến hệ thần kinh của con người căng thẳng đến vậy.
Hai bàn chân anh cứng đờ, không thể nhúc nhích được nữa.
Khi âm thanh lá cây ngày càng rõ rệt, Trần Hoàng Khang đánh bạo, ló mặt ra từ từ, anh cần biết phương hướng mà con quái vật đang di chuyển để kịp thời trốn thoát.
Nhưng khi mặt anh vừa nghiêng về phía sau, bỗng dưng một luồng hơi thở hôi thối từ hướng bên kia, phả thẳng vào mặt anh.
Cái mùi hôi thối như thi thể bị phân hủy xộc thẳng vào khứa giác khiến dịch vị trong bao tử chực chờ trào ngược ra ngoài.
Trần Hoàng Khang cảm thấy bụng mình đang đảo lộn nhưng anh cố gắng chịu đựng cơn bồn nôn, không dám tạo ra động tĩnh. Bởi vì con quái vật đang cách anh rất gần, chỉ cần một chút âm thanh, nó sẽ dễ dàng chộp được đầu anh.
Lý Quý thấy Trần Hoàng Khang không nhúc nhích nữa mà đứng im tại chỗ, cậu nhíu mày, nhướng người về phía trước kiểm tra tình hình.
Vừa ló mặt đến đầu vai anh, cậu đã nhìn thấy cái bóng dài in xuống nền đất, thì ra con quái vật đã ở ngay sau lưng bọn họ.
Chính xác hơn, nó đang đứng ở mặt còn lại của cây cổ thụ.
Tình huống này thật sự quá nguy hiểm, Trần Hoàng Khang lo lắng Lý Quý bị kinh động, anh nhanh chóng nắm chặt lấy tay của cậu, như thể trấn an đối phương, dù bản thân cũng không tốt hơn là bao.
Những người còn lại cũng bị tình cảnh này làm cho khẩn trương, không một ai dám manh động.
Ngay tại thời điểm chỉ mành treo chuông, bụi cây cách họ một khoảng xa bỗng dưng xào xạc liên hồi. Con quái vật nghe thấy động tĩnh thì lao nhanh về phía trước, giọng cười khằng khặc khó nghe lại lần nữa vang lên, cho thấy nó đang rất hưng phấn.
Trần Hoàng Khang tránh được một kiếp, hai chân phút chốc xụi lơ để mặc cho cơ thể tuột xuống, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, anh bắn người dậy, gấp gáp hỏi Lý Quý: “Thái Trí Minh, Thái Trí Minh đâu?”
Lý Quý vội vã đỡ lấy cái cơ thể mềm nhũng đang lảo đảo về phía mình: “Đừng vội, anh ta không sao?”
“Sao lại không sao?” Trần Hoàng Khang nói tiếp: “Lúc nãy tôi tìm mãi vẫn không nhìn thấy vị trí anh ta ẩn nấp, có khi nào, anh ta bị con quái kia….”
Lý Quý cắt ngang: “Không có, anh ta đang ở trên cây.” Nói xong, cậu chỉ về phía một cái cây khá xa, ra hiệu cho anh nhìn lên phía trên.
Quả nhiên, vừa đưa mắt nhìn lên, Trần Hoàng Khang đã bắt được thân ảnh Thái Trí Minh vắt vẻo ngồi trên cành. Thấy anh đang nhìn về phía mình, hắn vui vẻ vẫy vẫy tay chào.
“…” Trần Hoàng Khang thở hắt ra rồi ngồi bệt trở lại “Anh ta là người gây ra tiếng động?”
Lý Quý: “Đúng vậy, mấy trò ranh này anh ta giỏi lắm.”
Lườm một phát, Trần Hoàng Khang nghiến răng dạy dỗ: “Dù sao Trí Minh cũng vừa mới cứu chúng ta một mạng, em nói chuyện đàng hoàng một tí, với lại anh ta cũng lớn tuổi hơn em.”
Lời này Lý Quý không nghe vào tai, cậu nhúng vai rồi bỏ đi ra ngoài. Thấy Trần Hoàng Khang định đi theo thì nhắc nhở: “Anh ở đây đi, tôi ra nói chuyện với Thái Trí Minh một chút.”
Không quá lâu, Lý Quý đã trở lại, cậu mang theo hành lý cùng Trần Hoàng Khang chuyển sang một nơi ẩn nấp khác.
Khi Trần Hoàng Khang thắc mắc tại sao không tiếp tục lên đường, Lý Quý im lặng không trả lời. Bởi vì không lâu sau đó, đáp án đã tự mình đưa tới.
Con quái vật đầu sừng mà anh nghĩ là đã bỏ đi, giờ đây lại xuất hiện, nó chạy đến khu vực lúc nãy hai người bọn họ ẩn nấp, lùng sục mấy bận.
Đêm hôm đó không một ai dám thả lỏng, con quái vật cứ lởn vởn bên ngoài rất nhiều lần. Có thể nó biết bọn họ vẫn chưa đi xa, đang ẩn nấp đâu đấy, nên cố tình bỏ đi để đánh lạc hướng, rồi bất ngờ quay lại.
Nhưng đi mấy vòng vẫn không thể dụ bọn họ ra ngoài, nó tức giận gầm gừ liên hồi.
Bọn họ không tiếp tục lên đường đồng nghĩa với việc không có bất cứ tiếng chân vào vang lên, con quái vật cũng mất đi phương hướng hoạt động.
Mãi cho đến tờ mờ sáng hôm sau con quái vật mới thật sự đi khuất, không còn lai vãng trong khu rừng nữa.
Chắc chắn mọi thứ đã an toàn, cả đội mới tiếp tục xuất phát.
Khi mặt trời ló dạng cũng là lúc họ đặt chân đến tháp canh số bốn, trên đường đi Thái Trí Minh ngõ lời muốn hộ tống đám người Chung Bội Châu đến tháp canh số ba nhưng lại bị đối phương từ chối.
Chung Bội Châu nói: “Bây giờ trời đã sáng, con quái vật đó chắc chắn sẽ không xuất hiện. Từ đây đến tháp canh số ba cũng không bao xa, giữa trưa là đến nơi, vậy nên anh không cần phải đi theo chúng tôi làm gì.”
Thái Trí Minh cân nhắc một chút rồi gật đầu: “Được, vậy mọi người lên đường an toàn.”
Nói thêm vài câu thì hai đội tách ra, nhóm tháp canh số ba tiếp tục đi thẳng về phía trước, còn bọn Thái Trí Minh thì rẽ vào một con đường mòn. Đi thêm vài mét, tháp canh bằng gỗ đã dần dần xuất hiện ngay trước mắt họ.





