8592-chuong-4-tieu-hoang-tu
Chương 4: Tiểu hoàng tử
Mỗi năm mùa hè đến, các hoàng tử nhỏ nhàm chán trong cung thường rủ nhau đi bắt dế, bỏ chúng vào lồng bạc nhỏ, rồi cho chúng nó đấu đá nhau đến chết, con nào thắng thì xưng vương xưng bá, con nào mất đầu cụt chân thì bị vứt xác không thương tiếc, cả mùa hè trong hậu cung sẽ tràn ngập tiếng rè rè e e của lũ dế cũi đáng thương. Vậy mà hậu viên rộng lớn Huệ Thanh cung lại không có một tiếng dế kêu, đơn giản Huệ Phi tính tình nóng nảy rất ghét tiếng của chúng. Chỉ cần một chút âm thanh e e rè rè nhỏ phát ra từ chú dế xấu số nào đó thì bên trong cánh cửa gỗ khép chặt kia cũng sẽ phát ra tiếng va đập loảng xoảng, tiếng gào thét điên cuồng. Vì thế dế trong Huệ Thanh cung đến mùa đều bị nô tì thái giám bắt đi hết, cả lãnh cung rộng lớn ngày càng u tĩnh hơn. Thất hoàng tử ngốc ngốc cũng sẽ không biết đến dế con trông như thế nào.
Nơi góc tường phủ lớp màng nhện không ai quan tâm, nơi bụi Thanh hoa xà lẻ loi nhưng vẫn tươi tắn khoe sắc. Đối diện nó là cửa sổ phòng tiểu hoàng tử nhỏ, tiểu hoàng tử mỗi ngày đều ngắm nhìn nó khiến nó rất tự hào cố gắng vươn cành dài với đầy hoa xinh khoe sắc. Vậy mà lúc nãy nó lại nghe được tiếng tiểu hoàng tử oa oa khóc, thấy được vài cái hình ảnh xấu xa mà trẻ nhỏ không nên thấy. Hoàng tử nhỏ của nó bị bắt nạt rồi a.
Khi hai hộ vệ mở toang cửa gỗ chạy vào bên trong thì hết hồn.
Trong phòng, giấy mực văng vun vãi, bàn gỗ sập đổ nhuốm màu đỏ thẫm hoà mực đen loang lỗ. Thất hoàng tử tóc đen dài rối loạn, áo quần sộc xệch gần như bị xé rách khiến điểm hồng anh xinh xắn non nớt cũng bại lộ, một tiểu mỹ nhân bị người ước hiếp. Tiểu mỹ nhân mắt đỏ bừng ướt át, môi sưng đỏ run run nức nở ôm lấy vị tướng quân to lớn đang co quắp người run rẩy, trên mặt nhuốm đỏ màu máu. Hộ vệ kinh hoảng vội chạy tới đỡ tướng quân đến bên giường, người thì nhanh trí xé màn cửa trắng chậm ngay vết máu không ngừng chảy giữa trán gã. Lão thái giám già cũng vì tiếng kêu cứu mà chạy vào thấy tiểu hoàng tử như người bị bỏ quên đứng một góc tường mà nức nở, lão đau lòng mà ôm lấy người đang run rẩy, bàn tay già nua vô thức bấu xiết lấy da thịt non mềm của cậu. Tiếng hô hào truyền gọi Thái y khiến cả Huệ Thanh cung bỗng chống ồn ào náo động.
Thái y già sau khi băng bó vết thương trên trán tướng quân, bắt mạch rồi cho gã uống vài viên thuốc đen ngòm sau đó nhíu mày thở dài giải thích tình huống người trên giường đang thở dốc.
“Nhạc tướng quân trúng là độc Hỏa Tình, một loại xuân dược cực độc ở Bắc quốc. Hiện chỉ có thể dùng một số dược giải bình thường tạm thời khống chế nhiệt hỏa trong cơ thể tướng quân, nhưng không thể triệt hết hoàn toàn.”
Lão Thái y ngẹn một ngụm trong cổ khó nói thành lời, nhưng hộ vệ đứng bên đều tự hiểu, một tướng quân cho dù có trúng xuân dược mà cưỡng bức tiểu ngốc hoàng tử, truyền đến tai hoàng thượng vốn luôn muốn thâu lại binh quyền từ tay Nhạc gia, tính nghiêm trọng không nhỏ. Nhạc Hạ Thần sau khi uống thuốc, cơ thể bị nhiệt hỏa đun cháy cũng dần dịu lại, xương cốt vốn đau đớn cũng đỡ hơn, gã nhíu mày, cố gằng mở đôi mắt xếch của mình lên nhìn đám người trước mắt. Hai hộ vệ đều là người của Nhạc Hạ Thần nhìn ánh mắt của chủ nhân cũng tự hiểu, tự biết tính nghiêm trọng của sự việc, tay chạm vào chuôi kiếm bên hông, ánh kiếm lóe lên lóa mắt.
“Việc hôm nay, nếu có người khác biết, thì mạng của các ngươi, cũng đừng hòng giữ.” Nhạc Hạ Thần khàn khàn giọng mệt mỏi gằng từng tiếng, trong căn phòng im ắng chỉ nghe thấy tiếng nói của gã phát ra từ cổ họng cháy rát lại tràn ngập từ tính, nó vang lên như tiếng nói của ma quỷ đầy tử khí. Lập tức lão thái y, thái giám già đều run rẩy đồng loạt quỳ xuống tự hiểu mà gật gật đầu thề thốt.
Sau đó đồng loạt lui ra ngoài để tướng quân yên ổn nghỉ ngơi, nhưng khi lão thái giám già cố kéo tay tiểu hoàng tử đi ra ngoài liền bị cậu đẩy ra. Tiểu hoàng tử lúc này đang ngồi quỳ bên cạnh giường, nửa người đổ trên nệm nhung, hai tay ôm chặt cánh tay cường tráng của nam nhân nhất quyết không buông. Cậu nhóc nhỏ mắt đỏ như thỏ mắt trừng hướng về mấy người chướng mắt như muốn đuổi người đi.
“Ta phải ở đây với Hạ Hạ, không đi!”
Lão thái giám rụt rè nhìn hai vị hộ vệ to cao, hộ vệ cũng lúng túng liếc liếc nhìn cấp trên cầm thú đang mệt mỏi như mèo lười trên giường, bên cạnh là chó nhỏ bất chấp ôm đuôi gã. Lão đại phu bất đắc dĩ phá vỡ cục diện khó xử đưa tay thành nắm để dưới miệng, híp mắt, khụ khụ vài tiếng: “Dược giải của ta có thể tạm thời khóa độc Xuân tình, chỉ cần tướng quân tâm thanh như nước sẽ không bị bộc phát. Còn về cách giải triệt để ta sẽ nhanh chóng về nghiên cứu.” Hai hộ vệ mắt nhìn mũi chân nhau thầm mắng lão đây muốn là muốn chơi xấu tướng quân nhà mình sao, không thấy mặt tướng quân đã đen thành dạng gì rồi sao.
Nhạc Hạ Thần nước da đồng cổ nay thật sự triệt để đem mặt hóa đen, gã hít một hơi sâu muốn đuổi người đi, định lực hai năm phút chốc sụp đổ làm sao gã có thể thanh tâm tĩnh trí như lúc trước được. Nhưng nhìn ánh mắt ngập nước, mũi đỏ bừng bừng của nhóc nhỏ trước mặt, gã đành phải nhượng bộ, hất hất tay ra lệnh mọi người lui xuống để mình yên tĩnh. Còn phần nhóc nhỏ, gã đãnh niệm khẩu quyết trong đầu.
Nhạc Hạ Thần không ngờ kiềm chế suốt hai năm, vậy mà chỉ vì một phút sơ sẩy trúng kế tên yêu nhân kia mà hóa cầm thú đánh sụp bức tường giữa cả hai. Gã thật sự sợ tiểu hoàng tử khả ái sẽ vì thế mà sợ hãi gã, nhưng tình hình trước mắt có lẽ gã lo lắng thừa, hoặc giả vì cậu quá ngốc nên không biết được hành vi cầm thú của mình là gì. Nhạc tướng quân có chút thở phào nhẹ nhõm, có chút tiếc nuối. Khoảng cách tuổi tác quả thật là vấn đề nghiêm trọng.
“Hạ Hạ, ngươi sẽ không sao chứ?” Tiểu hoàng tử hít hít cái mũi đỏ, tay nhỏ đưa lên sờ sờ vải băng trên trán gã nam nhân lòng đau không thôi. Nhạc Hạ Thần lòng mềm nhũn như con chi chi, hoàng tử của gã sao mà đáng yêu quá thể.
“Có phải vì ta không chơi với ngươi nên ngươi mới giận ta mà đập bàn xé đồ của ta không?” Tiểu hoàng tử lúc này cũng đã được lão thái giám lúc nãy thay cho một cái ngoại trang đơn giản, cậu mím mím môi buồn bã, đưa mắt len lén nhìn gã. Nhạc Hạ Thần bị lén nhìn mà tai cũng run rẩy, tiểu hoàng tử của gã thật ngây thơ trong sáng đến mức khiến gã chỉ muốn nhào lên. Không được, tâm phải như nước. Nhưng không đợi gã suy nghĩ vẫn vơ thì mí mắt nặng nề dần sụp xuống. Lúc nãy lão Thái y đã không dám nói bên trong có có một ít mê dược khiến người tốt nhất hôn mê mới có thể vượt qua cơn động tình như thủy tiều dâng trào này. Nên giờ Nhạc Hạ Thần vì ngấm thuốc mà mệt mỏi nhắm mắt, trong miệng chỉ kịp nhả ra ý cười “Ngốc tử.”
Ngoài sân ban trưa chợt có tiếng ve kêu râm ran, có lẽ đám thái giám lo bắt dế mà quên mất ngày hè ve sầu cũng kéo bè lũ.
Nhạc Hạ Thần nằm trên giường nệm nhung, cả cơ thể to lớn được bộc trong chăn mềm lại thành một lò sưởi đun nóng hắn giữa trời oi bức, mồ hôi càng lúc tuôn càng dữ dội, gã cố bung mềm ra nhưng bị hai cánh tay nhỏ run run giữ chặt, lão Thái y nói chỉ cần Nhạ Hạ thần thoát hết độc tố trong người sẽ trở thành bình thường, tiểu ngốc lại cho rằng chỉ cần ủ nóng ra mồ hôi, độc cũng thoát ra theo, nào có chuyện dễ dàng như thế.
Tiếng ve rè rè đinh tai nhức óc. Cơ thể nhạy cảm của Nhạc Hạ Thần trở nên run rẩy, đại não trở nên mờ mịt mơ hồ, mà cơ thể ngày càng nóng bức khó chịu.
Cơ thể trong cơn mộng mị bị lửa tình thiêu cháy, mơ hồ gã nhớ trong lúc loạn tình gã nghe thấy tiếng khóc của cậu bé, tiếng cầu xin nức nở sao lại trong trẻo như tiếng chuông ngân vang bên tai, khiến một chút lý trí tìm về. Gã điên cuồng đập đầu vào bàn gỗ trước mặt, máu và mồ hôi trộn lẫn làm mắt gã nhòe đi. Cho đến khi tiếng ồn ào bên tai giảm xuống, lửa trong người vẫn không ngừng thiêu đốt kêu gào, thoảng quanh đâu đó mùi hương ngọt ngào. Rõ ràng dục hỏa tưởng đã lắng xuống nay không hiểu vì sao lại bắt đầu nhen nhóm lên. Nhạc tướng quân nằm trên nệm nhung nóng bức, tay hất tung chăn, ngoại bào sớm đã bị chính gã xé nát, chỉ còn trung y cơ hồ ướt đẫm cũng bị gã hung hăng nắm kéo, cơ ngực trần trụi lộ ra rõ ràng, mồ hôi như nước tắm ướt cả lồng ngực vạm vỡ. Tiểu hoàng tử sức nhỏ cũng bị hất ngã xuống giường. Nhưng không như lúc trước mỗi lần ngã tiểu ngốc hoàng tử sẽ khóc nháo cho Nhạc tướng quân dỗ dành, mà y chỉ lặng lẽ đứng lên, phủi vạt áo nhỏ.
Tiểu hoàng tử chậm rãi đến lại bên giường nhìn gã nam nhân hai mắt nhắm chặt, trán đầy mồ hôi, tay gã nắm vạt áo trước ngực giằng xé, sự nóng bức trong cơ thể dù được thuốc của Thái y đưa vào vẫn không trung hoà được dược tính. Đôi mắt xếch nhắm chặt, gian nan mở ra một khe hẹp. Gã muốn nhìn tiểu hoàng tử của mình, gã khát vọng cậu bé, nhưng gã biết dục vọng dơ bẩn của gã sẽ hủy đi tất cả của cậu. Nhiệt hoả không dập được lại tích tụ quá nhiều trăn trở khiến lòng gã càng thêm khó chịu, lão thái y không hề biết rằng giải dược kia của mình khi đưa vào Hỏa tình cơ hồ lại hóa dược dẫn, cứ thể độc phát theo dược dẫn thuyền đẩy lên, con thuyền trên mặt sóng ngầm dữ dội.
Tiểu hoàng tử nhỏ đưa ngón tay trỏ điểm nhẹ lên cái trán ướt sũng của gã, ánh mắt cậu trở nên âm trầm và phức tạp, làm gì còn long lanh lấp lánh như thú nhỏ lúc nãy. Đầu ngón tay trắng xinh lại như mang theo tia hàn khí mát lạnh lan tỏa ra dần từ giữa trán đến bao phủ khuôn mặt anh tuấn cương nghị của người trên giường.
Nhạc Hạ Thần cảm nhận giữa trán như có một luồng khí lưu mát lạnh tụ hội, phút chốc lại như hóa thành từng sợi sương mảnh lan truyền đến dần tứ chi bách hài của gã, dẩy lùi đi nhiệt hỏa đang muốn đốt cháy xương cốt gã. Nhạc Hạ Thần thở ra một hơi dài thoải mái.
Thấy người dần ổn định, tiểu hoàng tử định rút tay lại, bàn tay nhỏ bỗng bị bàn tay to lớn nắm lấy, bàn tay to lớn của nam nhân như bản năng mà xiết xao luồn vào đan xe mát mẻ và nóng bức dung hoà với nhau. Hoàng tử nhỏ đưa ngón trỏ của bàn tay rãnh rỗi còn lại chọt chọt vào giữa mi tâm vẫn đang nhíu chặt của gã kéo một đường dọc xuống sóng mũi cao thẳng hạ đường xuống nhân trung, rồi di dời đến đôi môi khô khóc đã đóng vảy vì bị cắn rách trong lúc gã tướng quân cố kiềm chế dục vọng trước hoàng tử nhỏ của mình.
Trong mơ hồ Nhạc Hạ Thần đã thấy được khuôn mặt kiêù diễm xinh đẹp luôn lướt qua trong những cơn mơ kiều diễm của gã. Là Sa Hoả? Không phải, tuy có phần giống nhưng rõ ràng không phải. Khí chất khác nhau, người này diễm lệ yêu mị lại không có nét lẳng lơ hoang đàng của tên kia, trên trán người kia gã thấy đoá mạn đà đỏ tươi nhảy múa rực rỡ.
Vân nhi? Sao có thể? Tuy gã muốn phủ định sự hoang đường này, nhưng đã bao lần từ trong cơn mơ tỉnh lại Nhạc Hạ Thần thầm nghĩ có phải tiểu hoàng tử khi trưởng thành có phải cũng mang dáng vẻ như thế. Trong trẻo lại mị hoặc, dưới đôi mi dày cong, ánh mắt đen như vực sâu không đáy của cậu khi nhìn gã sẽ cuốn gã vào tận cùng của khoái lạc. Mơ hồ, ánh mắt càng tiến gần gã, gã lại càng cảm nhận được sự ướt át mát lạnh đầy khoan khoái. Một sự thoải mái đến dây thần kinh cũng giản ra, đầu lưỡi như bị dây thường xuân quấn quýt đùa bỡn, nước bọt trong khoang miệng dường như nhiều hơn khiến cổ họng gã trở nên trơn ướt không còn khô khát như lúc nãy. Trong vô thức, gã phản ứng theo bản năng, nắm lấy tay người kia kéo sát mạnh hai đầu áp vào nhau, hương thơm Dạ quỳnh cứ quanh quẩn chóp mũi, miệng lại khô khát, gã há to miệng như muốn hớp hết dưỡng khí của người kia. Người trong mơ có khí chất quen thuộc, trong trẻo sạch sẽ, nhưng lại kiều mỹ lạ lùng.
Bộ vị bên dưới vì dục vọng chưa giải thoát mà cương cứng, bỗng chốc cũng được bao bộc trong mát mẻ mềm mại. Nhạc Hạ Thần thả lỏng cơ thể để mặc người chiều chuộng, sung sướng đến tiên tử bay đầy đầu. Gã nghĩ thuốc giải của lão Thái y chính là cơn mộng xuân này.
“Bệ hạ, người thật ngốc…” Âm thanh tỉ tê như hạt nước ngọt đầu nguồn, lại tưới ướt hạt giống héo rũ bị bỏ rơi nơi vực sâu không đáy.
…
Trời ngày hè khá nóng bức, những dây Bạch hoa đằng héo hắt như chỉ còn thân xác khô và những bông tím ũ rũ uốn lượn trên bức tường cũ kỹ nơi hẻm nhỏ. Hẻm quá nhỏ kiệu gia không vào được, lại là con đường tắt nhanh nhất đến khách điếm kia, Nhạc tiểu thư Lý Hàn Quân bị tiểu nha đầu lôi đi vội vã.
Y Nguyệt tuy nhỏ tuổi nhưng cũng là nô tỳ chạy vặt trong phủ đã quen, nên chạy qua con hẻm nhỏ chật chội, bên dưới không ít đá sỏi lồi lõm đều không thành vấn đề, mà Lý Hàn Quân là nam tử chưa quen váy trên thân, chân nọ còn đá chân xiêu, giày vải dẫm tà váy, tay xách nách áo cứ lo hàng trong rơi rớt giữa đường thì khổ nên chạy theo có điều chật vật. Cũng may đường hẻm cũng không có người qua lại sẽ không ai phải thấy cái tướng kỳ quái không khuê các của hắn. Chỉ là khi chạy trong con hẻm lướt qua vách tường ố màu hắn cảm thấy có gì không đúng nhưng rồi cũng bỏ qua, vì chưa kịp suy nghĩ đã bị tiểu cô nương nhỏ dắt tay hắn vừa khóc lóc thảm thiết.
Thì ra đại khái tiểu tình nhân của cô nàng bị người hại ngất xỉu trong hẻm nhỏ sáng sớm được người qua đường cứu, cô nàng biết được thì vội lôi tiểu thư nhà mình theo đặng có gì có thể giúp đỡ. Khách điếm nhỏ, nhưng trong khá sạch sẽ không hề cũ kỹ, khách khá thưa thớt.
Mấy người khách thấy người bước vào là tiểu thư danh giá của Nhạc phủ thì đều ngỡ ngàng sau đó là trầm trồ, thậm chí có tên đại hán trọc đầu đang uống rượu cùng vài đàn em thấy hắn, bình rượu cầm trên tay mà muốn đút cả nước vô lỗ mũi, ánh mắt thì cứ như sói đói thấy mồi. Lý Hàn Quân hơi rùng mình, cảm giác cứ như bị soi xuyên cả quần áo cũng chưa đủ thõa mãn ánh mắt của mấy đại hán. Lý Hàn Quân biết bộ dáng nguyên chủ đẹp nhưng đừng có nhìn lộ liễu như vậy chứ, hắn sợ a, nổi cả da gà. Hắn muốn chửi nhưng cái giọng vịt đực sợ nói ra không đúng lại bại lộ, tiểu tử này giả gái ngoại trừ tên mặt ảnh đế kia biết người trong phủ còn ai biết không hắn còn chưa rõ, không thể mạo hiểm. Biết vậy sớm uống cái gì Thanh Ngọc Lộ thông họng kia.
“Y Nguyệt ngươi tới rồi, Lý công tử bên trong. Hắn cũng vừa tỉnh.” Một lão đầu từ cửa phòng bước ra, vai còn đeo hòm thuốc, lão nhác thấy Nhạc tiểu thư phía sau lưng tiểu cổ nương cũng vội vã cúi đầu chào.
“Công tử không việc gì đi?” Y Nguyệt lo lắng cầm tay lão đầu hỏi han, đôi mắt to tròn ướt sũng nước đã đỏ hoe.
“Người chỉ nhiễm lạnh, cơ thể dưỡng tốt sẽ không sao, chỉ là phía sau đầu bị đập khá mạnh phải theo dõi một thời gian xem có di chứng gì không…”
Lão chưa kịp nói hết câu thì Y nguyệt đã vội vã mở cửa phòng chạy vô, lão đại phu cũng quay người trở lại, lão vốn định về lấy thuốc nhưng có người đến cũng phải phân phó cho ổn thõa chút, Lý Hàn Quân cũng tay nhấc tà váy lúng ta lúng túng bước theo sau. Chỉ là khi bước vào phòng hắn toát mồ hôi kinh hãi, hai tay nắm chặt tà váy kích động đến run người. Vị thư sinh áo quần xộc xệch, trong bộ dáng nhếch nhác, đầu lại quấn băng vài đang ngồi trên giường.
Đó chẳng phải là bộ dáng của hắn sao. Lý Hàn Quân trừng to mắt, cứ như nhìn thấy mình vận cổ y trong gương.
Nếu không phải biết bản thân thực sự xuyên qua, thật hắn cũng muốn nghĩ người đó chỉ là người giống người mà thôi. Nhưng khi đối diện với ánh mắt thoáng qua tia kinh ngạc của kẻ kia, Lý Hàn Quân hắn chỉ muốn chạy đến nắm vai cái người đang lắc lư trên giường ném phịch xuống đất, đấm cho y ọc máu, vì cái tội dám cướp thân xác hắn.
Nhạc tiểu thư Lý Hàn Quân yểu điệu thục nữ cắn môi, ngăn hàng vạn câu chửi chạy ngang dọc trong đầu hắn muốn thoát ra.
Dường như người kia khi thấy hắn ở trước cửa cũng bị giựt mình sững sốt chỉ là ánh mắt người trên giường kiên định hơn, chỉ là thoáng lóe qua chút ánh sáng rồi mi mắt rũ xuống tiếp nhận bàn tay nhỏ của Y nguyệt đỡ vai mình ngồi dựa vào đầu giường, sau đó người trên giường híp mắt, thở một hơi dài rồi mắt hướng tầm nhìn lơ đễnh về phía Lý Hàn Quân nhưng vẫn không nói gì.
Cho đến khi hắn xoay người bước ra cửa tiễn đại phu, hắn vẫn không rõ tại sao lúc đó mình ko chạy đến chất vấn kẻ kia. Có phải vì ánh mắt kẻ đó lướt qua một tia hung dữ. Có đúng là thân thể của mình không đó, quá bá đạo, quá đáng sợ. Rốt cuộc kẻ nhập vào thể xác của mình là ai, có phải Nhạc tiểu thư ko?
Lý Hàn Quân cảm thấy trong tai có tiếng ồ ồ, đại não có hàng loạt mô tơ điện chạy qua.
Nhạc Hạ, sau khi tỉnh lại đầu vẫn ong ong đau đớn, rõ ràng y nhớ mình đã trở về phòng điều tức hòa khí, nhưng sao sau khi tỉnh thì lại ở trong phòng trọ của Lý Hàn Quân. Càng kinh hãi hơn khi thấy Y Nguyệt cùng chính bộ dáng của mình bước vào phòng. Chẳng lẽ y đã tráo đổi thân xác với Lý thư sinh. Nhìn bộ dáng mắt to trừng mình như muốn xông đến ăn thua đủ điều của kẻ kia, Nhạc Nhã vốn là người được dạy dỗ nghiêm khắc mọi lế giáo, sẽ không mất điềm tĩnh làm chuyện náo loạn trước mặt mọi người, y lại được đại ca dạy bảo tử nhỏ, khí thế uy áp tất nhiên hơn người, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ hăm dọa thư sinh yếu đuối.
Nhạc Nhã ngồi dựa giường, nhìn tiểu Y Nguyệt lăng xăng xung quanh, mắt cũng đỏ như hai quả hạch mà lòng thấy xót. Tiểu Nguyệt là nha hoàn lớn lên từ nhỏ với nàng, tình như tỷ muội, nay nếu nàng biết tiểu thư nhà mình chiếm mất thân xác người nàng yêu thì sẽ phản ứng thế nào.
“Tiểu Nguyệt ta không sao, nàng đừng quá lo lắng…” Lý thư sinh Nhạc Nhã nắm lấy cổ tay nhỏ của tiểu nha hoàn, ánh mắt thâm tình mà an ủi nàng. Hiện tại trong thân xác này, y cũng chưa nắm rõ được chuyện gì đang xảy ra với mình, chỉ là không muốn tiểu muội của mình đau lòng mà thôi.
“Không có Nhạc tiểu thư ở đây, ngươi không cần đóng kịch. Ta nghe mà buồn nôn.” Trái với ánh mắt tràn ngập yêu thương lo lắng lúc nãy, trong con mắt to đỏ ửng hiện giờ của Y Nguyệt chỉ hiện lên hai chữ chán ghét. Cực chán ghét. Bàn tay cũng rút ra không lưu tình, Lý thư sinh Nhạc Nhã trầm mặt xuống, ánh mắt lướt qua một tia lạnh lẽo.
Cầu like và comment của độc giả :'(

Bạch hoa đằng





