8591-chuong-3-da%cc%a3i-ca-tie%cc%89u-muo%cc%a3i-de%cc%a3
Chương 3: Đại ca, tiểu muội đệ
Lý Hàn Quân mở to mắt kinh ngạc, đó đó chẳng phải là… khuôn mặt nam nhân lãnh khốc vô tình nhìn hắn trợn mắt ộc máu bị đè dưới giàn đèn cũng không mãy may nhíu mày.
Tên khốn Ảnh đế?!!!
“Ngươi cũng xuyên?”
Lý Hàn Quân như vừa thấy được đồng hương xa cách chục chục năm thì bổ nhào tới nắm lấy cánh tay rắn chắc của nam nhân trước mặt, nhưng trong lời nói lại không có sự vui mừng nào, chỉ có tiếng gằng đứt quãng vang lên trong kẽ răng.
Mỹ nhân y quan không chỉnh tề, tóc xõa ngang vai, dưới đôi mày nhíu chặt là đôi mắt to tròn xinh đẹp, đôi tay trắng tuyết thon gầy, cổ tay mỏng manh, bàn tay năm ngón thon dài xiết chặt cánh tay nam nhân hận không thể bứt đứt tay gã. Nam nhân anh tuấn đáy mắt dậy sóng kinh ngạc, nhưng cũng thoáng bình lặng lại, tựa như thủy triều dâng lên rồi hạ xuống.
“Ngươi, vì sao tới đây?!”
Cái giọng khàn khàn vịt đực khó nghe này thật là sát phong cảnh mà, Nhạc Hạ Thần thở dài trong lòng, đưa tay béo béo má tiểu mỹ nhân, ánh mắt nhìn tiểu muội nhà mình đầy phức tạp.
“Còn không phải vì lo lắng cho muội sao?”
“Ngươi…” Lý Hàn Quân sững sờ, hắn nhanh chóng tiếp thu ý nghĩa câu nói đó.
Nhạc Hạ Thần không để ý đến sự biến đổi diễn ra trên khuôn mặt xinh đẹp, gã đưa tay sờ sờ giữa cổ, nơi dây thanh quản rung động của muội muội. Hầu kết bắt đầu ẩn hiện.
“Muội đã vỡ giọng rồi, nhanh thật!”
Không phải xuyên qua? Tên này là hàng thật chính hãng sao? Lý Hàn Quân đầu óc một thoáng trống rỗng. Mọi thứ bên tai như gió thoáng qua rù rì không rõ ràng, cần cổ bị đụng chạm khó chịu, hắn hất tay Nhạc Hạ Thần ra, thất thỉu quay về giường ngồi dựa cạnh giường tạo thành phong cảnh mỹ nhân u buồn. Bên dưới hắn nệm nhung êm ái, nhưng lòng hắn như đi trên bông, mà lẫn trong bông là thủy tinh từng mảng cứa chân hắn đau đớn.
Nơi xa lạ này chỉ có mình hắn là kẻ ngoại lai?
Nhạc ca ca thấy dáng vẻ nửa sống nửa chết chán nản cùng cực của tiểu muội muội cũng chỉ có thể ngồi xuống ghế gỗ cạnh bàn tự rót cho mình chén trà nhỏ nhuận họng. Gã đã chạy điên cuồng hơn mười ngày nay, giữa đường cũng đã chết ít nhất ba con ngựa, chỉ lo người gặp chuyện, nhưng thấy bộ dáng đáng thương này của tiểu muội tảng đá trong lòng coi như cũng rơi rớt một nửa.
Nhạc Hạ Thần uống xong tách trà của mình, gã đến bên đầu giường khom thân hình cao lớn của mình nhìn xuống tiểu muội xinh đẹp như thiên tiên bên dưới, khóe miệng gã cong lên một chút. Lý Hàn Quân khó chịu, nhíu mày mặt hiện rõ hai chữ ghét bỏ. Người phía trên như không quan tâm đến phàn ứng ngầm của kẻ bên dưới, tay móc trong vạt áo trước ngực một bình sứ nhỏ màu ngọc bích, họa tiết trên bình đơn giản lại cực kỳ bắt mắt.
“Thanh Ngọc Lộ, cái này có thể giúp giọng muội vượt qua được được khoản thời gian này… tuy không phải là hoàn mỹ nhưng ít nhất cũng không quá khó nghe như bây giờ.” Dễ lộ.
Lý Hàn Quân hơi nghiêng đầu, mi tâm hơi nhíu lại.
“Thấy đại ca quan tâm đến muội không? Đừng lo lắng quá, đợi một thời gian ca ca sẽ nói với đại nương khôi phục thân phận cho muội.” Hiện tại chưa phải là lúc… Khuôn mặt Nhạc Hạ Thần khi nói đến câu này có phần thâm trầm lại lẫn sâu trong đó một chút ẩn ý.
Thân phận…
Tiểu mỹ nhân Lý Hàn Quân ánh mắt nghi hoặc nhìn gã nam nhân cao lớn mang khuôn mặt hắn chán ghét đang nhìn mình một cách sủng nịch kia.
Hắn muốn mắc ói a.
“Muội sao vậy, nhanh chóng trở lại thân phận nam nhi, để cùng đại ca rong đuổi sa trường đó chẳng phải mong muốn trước giờ của muội sao?”
Nhạc Hạ Thần xoa xoa đỉnh đầu tiểu muội, mái tóc mềm mại như tơ nhung khiến hắn luôn yêu thích không thôi, tay xoa xoa không nỡ dứt. Nếu để bộ dáng này ra biên loan chiến trường biết đâu quân ta không đánh cũng thắng.
Nhưng hồng nhan họa thủy gã không muốn quá khứ lặp lại.
Cái Nhạc Hạ Thần hắn cần là một dũng tướng có thể sát cánh cùng hắn dẹp mọi chướng ngại trên con đường phía trước.
BỘP!!!
Lý Hàn Quân kinh hãi theo bản năng đưa tay chụp xuống dưới.
Con mẹ nó có thật!
Thứ tượng trưng cho nam tính đang mềm mại chôn dấu dưới lớp sa y ngủ say.
Vậy mà thật là nam, nam phẫn trang nữ, sở thích ít có lạ. Còn là bộ dáng thiên tiên mỹ lệ.
Lý Hàn Quân muốn khóc a, ông trời chơi hắn lọt hố hết lần này đến lần khác. Hèn gì mỹ nhân có giọng nói như vịt đực, lúc sáng hắn thức dậy vì lăn xăn vụ xuyên tùm lum mà không mà có tâm trí để ý, thì ra chân chính hắn xuyên là mỹ thiếu niên đến tuổi dậy thì vỡ giọng.
Nhạc Hạ Thần nhìn tư thế khó nói của tiểu muội cũng sững sờ, hắn vội đứng thẳng dậy, xoay người đi, tay sờ sờ mũi gượng gạo nói.
“Muội thay đồ rồi cùng ta đến Tĩnh Lâu ăn sáng…” Trong lòng thầm nói muội sẵn tiện giải quyết vấn đề ngủ dậy buổi sáng của nam nhân luôn đi.
Tiểu muội của hắn lớn nhanh quá.
Nhạc Hạ Thần đóng cửa lại trong lòng tự trách mình lại mâu thuẩn nữa rồi. Mà bên trong phòng tiểu muội Lý Hàn Quân đang cấp tốc cởi tất tần tật, thoát y đứng trước gương đồng cổ lớn.
Người trước gương một mỹ thiếu niên tầm mười lăm, mười sáu tuổi. Thân thể thon dài, cân đối, da trắng mịn màng đến nổi cả tay và chân cũng không thấy được một sợi lông tơ nhỏ nào. Dưới xương quai xanh tinh tế là bộ ngực phẳng tuy gầy nhưng vẫn có chút thịt cơi lên, nơi hai điểm anh đào đang run run vì bại lộ. Mà phía dưới lỗ rốn hình giọt nước hẹp dài lại là bộ vị hồng nhạt đáng yêu vẫn chưa phát dục.
Lý Hàn Quân chống tay trước gương đồng gục đầu bại trận, nếu một cô gái mang cái thứ này đi qua đi lại trước mặt hắn dù có xinh đẹp cỡ nào chắc chắn hắn cũng chạy xa ba thước, nhưng khi đứng trước cơ thể gần như hoàn mỹ này hắn lại không thấy gì không thích hợp.
Cứ như một vị tiên phi giới tính hạ phàm mà thôi.
Sau khi mặc sức chiêm ngưỡng cơ thể mình trong gương, Lý Hàn Quân hối hận rồi, cái thứ này khó mặc quá, tự dưng chơi trò thoát y làm chi. Mặc dù hắn từng đóng vai cổ trang, vận y phục kiếm hiệp diễn vai hiệp khách qua đường, nhưng đồ nữ này thì lại quá thử thách. Còn một đống vải độn này, hèn chi lúc ngủ dậy hắn thấy ngộp thở, cứ tưởng là di chứng sau khi xuyên.
Nhạc Hạ Thần ngồi ghế đá dưới dàn nho tím trĩu quả, cửa phòng đối diện đã hơn cả canh giờ chưa mở. Dàn nho dài rợp bóng che đi ánh nắng chói chang ngày hè, một vài nụ hoa còn chưa hé mở, mà từng chùm nho đã đu đưa dưới lòng bàn tay đầy những vết chai của người ngồi bên dưới. Nhạc Hạ Thần ăn nho thay ăn sáng. Con gái thay đồ thật là lâu.
Mỹ nhân thướt tha như nước đứng dựa cửa gỗ mở hờ, Nhạc Hạ Thần nhìn cảnh đẹp ý vui trước mắt lại tiếp tục gặm một hơi hơn phân nửa chùm nho. Nhưng khi mỹ nhân lúng túng nghiêng người nhấc tà váy bị chính mình dẫm phải, hai tay đưa gần nách nơi giao với phần ngực chỉnh chỉnh gút áo, phần ngực vốn phẳng vì tác động đẩy mà hơi cơi lên, Nhạc Hạ Thần bị chùm nho trong cổ họng làm nghẹn.
“Sặc!”
Bàn tay vỗ vỗ đầy thô lỗ lên tấm lưng dày rộng của Nhạc đại ca đáng thương, sau đó là một cú chỏ dọng xuống, tuy không đủ lực nhưng cũng khiến nho từng trong cuống họng gã phun ra sạch bách.
Hừ, cho ngươi cười ta. Chỉ cần nhìn thấy tên nam nhân mang khuôn mặt ảnh đế kia là Lý Hàn Quân hận không thể cắn chết người mà.
“Được rồi! Được rồi, muội mà làm nữa ta sẽ vỡ mật mà chết mất!”
“Ca, ngươi da dày thịt béo sao ta có thể làm thương ngươi được chứ?” Vừa nói Lý Hàn Quân không xấu hổ trưng ra tiền vốn vốn có của nguyên chủ, đôi mắt long lanh ngây thơ vô tội.
Nhạc Hạ Thần biết tiểu muội đệ nhà mình xinh đẹp cỡ nào, trước kia vẫn luôn là bộ dáng lãnh đạm xa cách, nhưng đợt này gã về dường như y có biến hóa không nhỏ. Bộ dáng tuy vẫn động lòng người, nhưng khí chất lại có chút tục tằng không được tao nhã như lúc trước, hay là vì đến tuổi trưởng thành, bản tính nam nhân dần bộc lộ. Nhạc Hạ Thần trong lòng tràn ngập thương xót cho tiểu muội đệ nhà mình lần thứ n+.
Nhạc Hạ Thần chùi chùi mép, bật cười một cái, rồi tắt ngúm, không khí xung quanh gã đột nhiên lạnh lẽo, nặng nề.
Lý Hàn Quân im bặt, hắn xoay người theo hướng nhìn của nam nhân.
Một mỹ nhân áo đỏ từ trên trời bay xuống. Dưới ánh nắng rực rỡ, sa y đỏ sẫm tung bay như hứng từng tia ánh sáng, những hạt bụi mịn cũng lấp láp lượn quanh. Mỹ nhân phất tay, tà áo mỏng manh lướt nhẹ giữa không trung tạo một đường gió khiến khóm hoa tường vi vốn đang nở rộ đỏ thẫm trong sân cũng vì thế mà run rẩy rứt cánh tung bay, mỹ nhân nhẹ nhàng đáp xuống hậu viện giữa bầu trời rợp cánh hoa rơi.
Bay xuống. Lý Hàn Quân tam quan vỡ vụn.
Con người có thể bay nha.
Máy bay, tên lửa gì gì đó vứt hết mẹ đi. Không cánh vẫn bay như thường. Mẹ nó chứ, kinh công đỉnh vờ cờ lờ luôn, Lý Hàn quân hắn xuyên qua không chỉ là thế giới cổ trang, mà là thế giới võ hiệp đỉnh đỉnh đại danh trong tiểu thuyết nha.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Khác với bộ dáng cưng chiều sủng nịch tiểu muội lúc nãy, Lý Hàn Quân chân chính cảm nhận được đây mới chính là bộ dáng thật của nam nhân? Cả thân phát ra khí tràn uy áp, khiến người không rét mà run. Mỹ nhân áo đỏ nhìn thấy bộ dáng hung dữ đầy đề phòng của nam nhân cũng khựng người lại, nắm tay bên dưới đã siết chặt đẫm mồ hôi, nhưng chỉ một chút thoáng qua, mỹ nhân lại một bộ dáng uyển chuyển, nhếch môi đi về phía Nhạc Hạ Thần lời nói đầy lẳng lơ chăm chọc, chỉ là đuôi mắt hơi ửng đỏ như phải kiềm chế cảm xúc nào đó.
Lý Hàn Quân cảm nhận không khí xung quanh nặng nề, chủ động cách xa phiền phức, tự động di gót núp sau cái bóng to lớn của Nhạc Hạ Thần làm một bộ dáng không tồn tại. Các ngươi cứ diễn kịch tình chàng ý thiếp, ta không hứng thú.
Nhạc Hạ Thần cười khổ trong lòng, tiểu muội đệ từ khi nào đã không nghĩa khí như thế. Nhưng hắn không có thời gian trách móc, vì người kia đã dùng ngón trỏ trắng nõn thon dài, đầu ngón tay có một lớp đỏ nhạt được cố ý tô điểm đang ấn lên ngực mình, lực đạo không hề nhẹ, mỹ nhân lẳng lơ lại đầy ủy khuất.
“Nhạc tướng quân mau quên, một đêm ân ái trăm năm tình nghĩa…”
Thật không ngờ lão đại ca trông vẻ đạo mạo cấm dục thì ra bản chất tra nam ăn xong cầm quần bỏ chạy.
Thật không ngờ nha…
Lý Hàn Quân nhìn mỹ nhân áo đỏ đuôi mắt ửng hồng đầy thương cảm, mỹ nhân xinh đẹp sắc sảo, lại phảng phất nét yêu mị điển hình của vai nữ phản diện bị tình nhân ngược bỏ trong phim kiếm hiệp. Thật trái ngược hoàn toàn với vẻ đẹp thanh tao thoát tục mà hắn đang mang, cái túi da này có thể đảm đương nhân vật chính đi, tiếc là hắn chỉ là người bình thường lại là nam nhân không muốn tranh đua với nữ nhân có vẻ ngoài nguy hiểm này đâu.
“Ca ca ăn xong dứt áo vô tình, đại mỹ nhân người ta tìm tới tận cửa đòi ngươi chịu trách nhiệm rồi đó…”
Cái giọng vịt đực cố tình lí nhí sau lưng khiến Nhạc Hạ Thần càng uất ức.
“Quàng xiêng!!!”
“Rõ ràng giữa chúng ta không có gì!” Nhạc Hạ Thần khuôn mặt trở nên dữ dằn, các cơ mặt theo đó cũng kéo lên, gã quát lớn đày tức giận thô lỗ hất ngón tay mỹ nhân ra. Quả thật lúc đó hắn say rượu, kéo lộn người lên giường. May mắn khí tức giữa hai người quá khác biệt, hơi thở của gã và ngươi này mới quấn quýt với nhau hắn đã kịp tỉnh táo nhận ra.
“Hay! Hay lắm! Là ngươi ngay giữa đại tiệc lôi lôi kéo kéo ta trước mặt bao người. Giờ chỉ một tiếng liền phủi sạch sẽ?”
“Lúc đó đầu óc ta hỗn loạn không tính toán với ngươi, giờ nghĩ lại, với tửu lượng được rèn luyện ngàn ly không say trong quân ngũ sao có thể dễ dạng bị gục bởi vài ba chén rượu man di dị tộc. Không phải là rượu có vấn đề?” Nhạc Hà Thần mặt không đổi sắc, chậm rãi nói, trong lời nói ba phần mang tính hăm dọa đầy khẳng định, gã không phải là gà mơ bị người nắm đuôi xoay vòng vòng, chỉ là ban giao hai nước gã không tiện xé cái mặt nạ kia ra mà thôi.
Mỹ nhân giũ mạnh tay áo, môi mím chặt, đầu vai run run đầy chột dạ, vốn ban đầu y nghĩ chỉ cần câu dẫn được tướng quân Nhạc gia là có thể xoay chuyển cục diện chính sự. Tốt nhất khiến gã trở thành người của mình, chỉ là không ngờ đinh lực gã quá tốt tránh được một kiếp. Nhưng đáng giận chính là gã nam nhân này dám đem y làm thế thân của kẻ khác. Mỹ nhân hít sâu, hơi thở khó nhọc, nỗi tức giận như đá tảng đặt ngay giữa lồng ngực bám rễ chặt chẽ, nhấc hoài không lên, chặt mãi không đứt, mà kẻ đặt nền móng xuống chính là tên mặt lạnh phía trước.
“Nhưng ta là thật tâm yêu thích ngươi. Ngươi lại trước mặt tướng lính hai bên lôi kéo ta. Trong doanh bây giờ đều nói ta là người của ngươi…” Mỹ nhân ủy ủy khuát khuất, cúi đầu, mím môi cắn cắn đầu ngón cái, đôi mắt muốn đỏ lên như chực chờ khóc.
Lý Hàn Quân: “Quao~”, lật mặt nhanh hơn bánh tráng, diễn xuất đỉnh quá đi, cầu học tập.
Mỹ nhân diễm lệ, nâng lên bàn tay băng bó dải trắng chùi chùi khóe mắt rồi buông xuông nắm lấy sa y giầy vò, lại cảm thấy tay mình được nhấc lên, bàn tay thon thả xinh đẹp nằm trọn trong lòng bàn tay to lớn thô ráp của nam nhân.
“Xin lỗi…” Chất giọng trầm thấp đầy từ tính vang lên trong hậu viện. Nam nhân anh tuấn thở dài bất đắc dĩ.
“Dù tình huống thật sự như thế nào, thân là đại tướng lúc đó là ta cư xử cũng quá hồ đồ đi… ” Dù cho là cái cớ gì thì thân là đại tướng ngàn vạn lần không nên bị mê hoặc để gây ra cục diện khó xử này.
“Vậy ngươi…” Mỹ nhân ngẩng đầu lên, ánh mắt diễm lệ đầy mong đợi, chỉ là chờ đợi y không phải kết quả mong muốn.
“Việc tin đồn trong doanh ta sẽ cho người xử lý, nhưng nếu ngươi còn dám đụng đến y thì bàn tay này cũng không cần cầm kiếm nữa.”
Giọng nói lạnh lẽo đầy tính đe dọa vang lên, mu bàn tay nhỏ của mỹ nhân bị bóp chặt đến đau đớn, từng ngón tay to lớn của Nhạc Hạ Thần như từng cái móc sắt muốn bấu chặt lớp da thịt mềm mại, xiết chặt nó đến bung thịt nát da, máu của vết thương đã đông lại nay theo mạch máu mà vỡ ra, thấm đượm trên băng dải trắng.
“Nhớ lấy. Cái này chỉ là cảnh cáo nho nhỏ, cũng không hi vọng người vì tư thù cá nhân mà trút lên mối giao hảo hai bên.”
Lời nói trầm thấp lại đầy tính công kích, như ngàn lưỡi kiếm đâm xuyên vào da thịt kẻ đối diện. Mỹ nhân biết sai rồi, y không nên xem thường phân lượng của kẻ kia trong lòng gã nam nhân này.
Chỉ là y không cam tâm.
Y là mỹ nhân người người công nhận, lại bị kẻ khác xem là thế thân mà đè. Nhưng trong mắt gã nam nhân này, y dường như thế thân cũng không xứng đáng, giống như sẽ làm ô uế người kia.
Hận ý cứ thế sinh sôi.
Lý Hàn Quân bị một trận máu me kinh hãi. Mỹ nhân đau đớn ôm bàn tay be bét máu cố giẫy giụa ra, nhưng lực tay người kia khá mạnh.
“KHỐN KHIẾP!!!”
“CẶN BÃ!!!”
Mỹ nhân gào lên trong phẫn hận, tay còn lại tung một chưởng về phía Nhạc Hạ Thần.
Nhạc Hạ Thần buông tay y ra, lách người né, chưởng lực mạnh mẽ lại phóng hướng tới Lý Hàn Quân, hắn chưa kịp kinh hãi eo đã được người vòng qua ôm lấy, ghế đá dưới giàn nho phút chốc nổ tanh bành. Hạ Thần Quân đổ mồ hôi lạnh.
Tổ cha cái thế giới võ hiệp.
Nhìn người đầy oán hận, mỹ nhân sa y đỏ thẩm kết hợp với bàn tay nhiễm máu một bộ dáng quỷ mỵ như tu la tràn ngập oán khí, sau đó nơi khóe miệng lại hơi nhếch lên một cách khó hiểu, rồi phóng người bay đi. Lý Hàn Quân nhìn mỹ nhân phốc phốc lên tường, lên nốc nhà trong lòng ngập tràn ngưỡng mộ, sau đó bỏ bàn tay gấu của vị đại ca to lớn này ra khỏi eo mình, tay phủi phủi bụi vạt áo.
“Bộ dáng mỹ nhân lúc nãy cũng rất được, diễm lệ, sắc sảo, tuy có chút hung dữ nhưng cũng coi như nhất kiến chung tình với huynh. Huynh không định thử một chút sao?” Giao lưu tình cảm kết bạn một chút cũng được mà. Lý mỹ nhân tay với chùm nho ngắt một quả, đưa lên miệng cắn. Nước quả chua chua ngọt ngọt, lại không gắt lắm, màu nước tim tím hơi dính vào khóe môi. Nhạc Hạ Thần trở lại bộ dáng ca ca đưa ngón trỏ chùi khóe miệng cho tiểu muội đệ nhà mình.
“Muội đang nói bậy gì thế, ta cũng không phải là đoạn tụ. Sao ta lại có thể có gì với một nam tử?”
ĐOẠN TỤ?!!!
Cho dù hắn có không rằng cổ ngữ thì cái từ này cũng quá nổi tiếng trong giới đó. Rất nhiều minh tinh trẻ đều đi lên từ con đường bán hủ tạo couple, mà đoạn tụ lại là thể loại được hoan nghênh nhất. Hắn cũng từng một thời được quản lý cho đi ghép đôi này nọ tiếc rằng tên kia về sau lại muốn giả thành thật nên hắn đã thẳng thừng từ chối. Lại không ngờ sau lưng người ta có kim chủ, hại hắn bị hắc suốt thời gian dài. Từ này quả là đào vết thương lòng trong hắn mà.
Ai ngờ mỹ nhân diễm lệ như thế lại là gay. Đã vậy còn thích giả gái.
Sau đó hắn nhìn lại mình.
Thở dài.
Ha~ bộ thế giới này mỹ nhân đều là nam phẫn trang hết à. Lý Hàn Quân chột dạ, cúc hoa cảm thấy có phần run rẩy.
“Có lẽ đại ca không đi cùng muội được rồi. Muội gọi Y Nguyệt theo.” Nói rồi Nhạc tướng quân ca ca vỗ vỗ nhẹ đầu muội đệ nhà mình mấy cái đầy cưng chiều, sau đó xoay người dứt khoát đi. Gã có lẽ phải vào cung trước thời hạn, không thể để tên kia làm loạn, tình thế trong triều đã đủ rối ren rồi.
Ha~ nói đi là đi. Y Nguyệt lại là ai nữa. Hắn không quen biết đường xá nơi đây thì có có thể đi đâu, người cũng không xu dính túi. Nhưng chưa kịp đợi Lý Hàn Quân kêu ca thì một tiểu cô nương từ ngoài cổng mái vòm chạy vào, khuôn mặt tuy không tính là xinh đẹp nhưng cũng là một dáng tiểu loli đáng yêu. Tiểu cô nương chạy hướng tới hắn mặt mày hoàng hốt, đôi mắt sưng đỏ.
“Tiểu thư! Lý công tử xảy ra chuyện rồi!”
Hoàng cung An Việt Quốc rộng lớn tràn ngập không khí nghiêm trang, Nhạc Hạ Thần một chân vừa bước ra khỏi hành lang Long Cư Điện cũng không thiết chào hỏi các vị đồng quan đang chờ chực bên ngoài, mà đã một mặt hướng đến hành cung phía Tây. Nơi có người gã ngày đêm mong nhớ.
Huệ Thanh cung vẫn vắng lặng như ngày nào, Huệ phi vì không còn được sủng ái của thánh thượng mà dường như đã chìm trong lãng quên của quân vương, tâm như đã chết chỉ có thể ngày đêm đóng cửa niệm kinh. Tiểu hoàng tử đáng thương vừa ra đời lại là một phế vật không được sự quan tâm của phụ mẫu. Trước cửa phòng gỗ nhỏ, hai hộ vệ nghiêm cẩn chấp tay đối người đang tới, thái giám già vừa khép cửa phòng đi ra thấy Nhạc tướng quân uy dũng bước đến thì sững sờ cả người cứng ngắt cúi đầu chào lễ.
“Nhạc tướng quân, người đến đây tìm…” Lời chưa nói hết câu đã bị động tác của gã nam nhân làm khựng lại, Nhạc tướng quân đưa tay lên miệng làm động tác suỵt rồi chỉ chỉ về phía cánh cửa đang khép hờ. Lão thái giám hiểu ý gật gật đầu. Hai hộ vệ đứng trước cũng là do Nhạc Hạ Thần điều đến tránh cho lúc gã không có ở đây đám hoàng tử tôn thất kia lại bắt nạt đứa nhỏ.
Nhạc tướng quân vui vẻ xua tay đuổi đuổi lão thái giám, tự mình mở cửa bước nhanh vào bên trong. Tuy bước đi của Nhạc Hạ Thần gấp gáp, nhưng lực đạo lại nhẹ cố tình không muốn người bên trong phát hiện. Rèm che mỏng manh, phất phơ trong gió, một cậu bé xinh đẹp tay đang cầm bút đưa lên môi nhỏ cắn nhẹ, tay kia chống cằm, rèm mi hơi hạ, ánh mắt mông lung nhìn về bụi Thanh hoa xà mọc lẻ loi nơi góc tường thành ngoài cửa sổ xa xăm. Rồi cậu nhóc giật mình ngẩng đầu lên khi chiếc bút lông ngay môi bị lấy mất. Ánh mắt ngập sương vì bất ngờ mà sáng rỡ.
“Hạ Hạ! Ngươi đã về!” Đứa trẻ này niên kỷ thật nhỏ, chỉ tầm bảy, tám tuổi nhìn người sau lưng mình mà ngẩng lên khuôn mặt trẻ con non nớt đôi mắt hoa đào cong nở nụ cười rạng rỡ. Phải rồi chính là đôi mắt này, trong sáng như sao trời, rực rỡ như nắng hạ, không vẩn bụi hoàng triều. Nhạc Hạ Thần muốn bảo hộ ánh mắt sạch sẽ nhất, nụ cười thiên chân nhất, không để bất cứ thứ gì vấy đục nó. Thất hoàng tử của gã.
Tiểu hoàng tử xoay người, đứng lên ghế nhảy bổ lên, hai tay đu lên cổ Nhạc tướng quân cao lớn, như khỉ con đu lên gấu bự.
Nhạc tướng quân cũng không phụ lòng nhóc con của mình, đưa tay nâng mông nhỏ, ôm người lên, cậu nhóc cũng chủ động hai chân vòng qua eo lớn của gã mà cười khanh khách. Khuôn mặt trắng nõn mềm mại cạ cạ vào làn da thô ráp màu đồng cổ đối lập. Cậu nhóc thích chí cười, trông ngây ngô đáng yêu làm người cưng nựng.
“Hạ Hạ không phải ngươi nói sang thu mới về sao?”
Đứa nhóc nhỏ hai tay vẫn ôm lấy cổ Nhạc tướng quân, khuôn mặt non nớt xinh đẹp nở rộ ý cười đối diện với gã nam nhân, không hề e dè bộ dáng cao lớn mày kiếm mắt ưng mà người người khiếp sợ.
Nam nhân híp mắt, kề sát mặt, cạ cạ mũi mình vào chóp mũi hồng hồng của tiểu bé con của mình, hành vi thân mật thật tự nhiên như đã từng làm rất nhiều lần. Không hiểu sao lần này gã lại cảm thấy tâm mình có chút không yên, trong lòng có gì đó gợn sóng.
Nhạc Hạ Thần đưa ngón tay luồn vào cổ áo, nới rộng một chút, cổ áo quá kín kẽ khiến gã thấy nóng bức khó chịu.
“Là không hoan nghênh ta? Người ngại ta phiền sao?” Giọng nói trầm xuống lại có phần giận dỗi.
“Không mà!”
Hoàng tử nhỏ buông hai tay ra khỏi cổ nam nhân, chân vẫn kẹp trên eo gã, cậu nhóc nghiêng người với với hướng mặt bàn.
Trên bàn là lung tung giấy tuyên thành, tờ giấy trắng mỏng với những nét đen nghệch ngoạc. Nhạc tướng quân như hiểu ý vừa ôm vừa bước gần hơn tới bàn, tiểu nhóc con tay với lấy tờ giấy, nhe răng trắng cười khì khì khoe khoang thành quả với tướng quân thân ái của mình.
“Vẽ ta sao?”
Nhạc Hạ Thần nhìn nhìn trên trang giấy, có cái chấm đen tròn tròn có vết mực quệt thành đường chỉa lên trên, bên dưới là một khối vuông to lớn nghệch ngoạc cùng bốn cây que chỉa ra bốn phía rất chi là hình tượng.
Nhóc nhỏ gật gật đầu ranh mãnh, ngón tay gầy gầy ngăn ngắn còn chỉ một cái nùi bên cạnh.
“Thần và người?”
“He he!” Nhóc nhỏ cười ngây ngô đắc ý, đôi má trắng trắng hiện lên một mảng hồng rõ ràng. Nhạc Hạ Thần cảm thấy cơ thể có gì đó khoáy động. Người trong hình cao lớn tuy không rõ ràng nhưng mơ hồ một bóng dáng trường bào uy nghiêm, trên đầu châu sa buông rũ. Gã nhíu mày, cảm thấy cơ thể một cổ nóng bức. Đứa nhỏ trước ngực còn không yên phận hôn chụt một cái lên lớp da mặt dày của gã.
Chụt!
“Đoán đúng rồi thưởng nè!”
Tiểu hoàng tử từ nhỏ nghe nói đã là một ngốc tử, có biết ngươi đang châm lửa hay không.
Nhạc Hạ tướng quân bực bội.
Kể từ lần đầu gặp gỡ, gã mơ hồ nhận ra thứ tình cảm phức tạp của mình đối với cậu. Không phải là thứ tình cảm trong sáng gì, nó đầy nhục dục và ham muốn.
Nhưng mỗi khi đối diện với ánh mắt sáng trong đầy tín nhiệm của cậu nhìn mình, Nhạc Hạ tướng quân đều phải tự kiểm điểm bản thân. Vậy mà đứa nhóc nhỏ vừa ngây thơ, đáng yêu lại dễ dàng câu dẫn nhân tâm của chiến thần An Việt Quốc quanh năm chinh chiến sa trường, lại luôn không chút đề phòng mà châm lửa trên người gã. Chỉ là không hiểu sao lúc này ngọn lửa cứ ngùn ngụt tăng lên, gã cố hít thở một hơi trấn định. Nhưng cái chân nhỏ đu eo, cái mông tròn cứ lúc lắc hại bộ vị gần đó của gã muốn khơi chiến.
Máu trong cơ thể gã nam nhân như bị đun sôi sùng sục, dâng trào.
Nhạc Hạ Thần nhanh chóng buông người xuống, mông nhỏ đặt lên mặt bàn. Tiểu hoàng tử bị thả xuống bất ngờ thì bất mãn, ánh mắt lướt qua một tia thâm trầm không hợp tuổi, lại một thoáng trở lại như cũ. Khuôn mặt xinh đẹp ngây thơ, nghiêng người nhìn nam nhân to lớn đang mồ hôi đầy trán.
“Ngươi không khỏe sao Hạ Hạ?”
“Ta không sao…” Nhạc Hạ Thần cười gượng, xua xua tay để cậu yên tâm. Nhưng cậu nhóc như không hiểu chuyện, rướn người đưa tay sờ loạn mặt gã, lại với đến dái tai gã mà nắn nắn.
“Tai ngươi thật đỏ?”
Nói rồi tiểu hoàng tử há miệng cạp một cái trên tai Nhạc Hạ tướng quân, răng nanh nhỏ day day vành tài, đầu lưỡi non mềm còn lướt qua một đường rãnh bên trong.
Khuôn mặt Nhạc Hạ Thần nhăn lại, nhưng không cản trở tiểu hoàng tử chơi đùa, chỉ là hơi thở nặng nề phả lên cổ cậu. Sau khi rời khỏi vành tai gã nam nhân, cậu nhóc còn đắc ý liếm liếm khóe môi.
“Hơi mặn a.”
Lông mày kiếm nhíu lại, mày dày run lên, lòng Nhạc tướng quân như sóng ngầm đập đê mà vỡ tung.
“Ta có sực nhớ có việc phải về, mai ta sẽ quay lại thăm ngươi…” Nhạc Hạ Thần nắm hông tiểu hoàng tử đẩy người cứ dán sát mình ra, cố tạo khoảng cách an toàn, rồi đưa tay xoa xoa má cậu nhóc của mình dỗ dành. Cảm xúc trơn như bạch ngọc, mịn màng như nhung lụa, ngón tay Nhạc tướng quân run run.
Sống hơn hai mươi mấy năm, lần đầu không thể khắc chế được.
Không được, Vân nhi còn chưa tròn mười tuổi, hắn không thể cầm thú như thế. Tiểu hoàng tử của hắn chỉ là một ngốc tử nhỏ ngây thơ không hiểu chuyện, gã không muốn dục vọng của mình làm ô bẩn cậu.
“Không cho!!!”
“Ngươi mới đến đã đòi về. Vân Nhi không chịu đâu. Hạ Hạ phải ở đây với ta. Chơi cùng ta!”
Tiểu ngốc hoàng tử hai tay ôm chặt lấy eo lớn Nhạc Hạ Thần, gào lên ăn vạ.
Cậu mới không chịu cho nam nhân đi đâu. Mỗi lần gã đi là đẵng đẵng mấy tháng một mình cậu cứ ngốc ngốc ở đây buồn đến chết rồi.
Cái ôm sát rạt, khiến bụng mềm mại của tiểu hoàng tử không ngừng vô tình ma sát vào vật cương cứng của Nhạc tướng quân. Mùi hương Dạ quỳnh quanh quẩn chóp mũi.
“Hạ Hạ, ngươi bị ngã đập vào đâu, sao chỗ này của ngươi lại sưng to như vậy, chà vào bụng ta đau quá?”
Tiểu hoàng tử thật danh xứng với ngốc tử, ngây ngô đưa tay lên nắm lấy phần căng lên như ngọn núi nhỏ mà ngoại bào dày cũng không che lấp được mà bóp nhẹ, Nhạc Hạ tướng quân hít một hơi sâu.
“Ta xoa xao cho ngươi mau hết đâu nào.” Lúc trước cậu bị các ca ca đuổi đánh cũng té u sưng đầu to như thế, lúc đó Hạ Hạ cũng xoa xoa cục u của cậu như thế này.
Nhạc Hạ Thần cắn chặt môi hận không thể giết chết tên yêu nhân Sa Hỏa kia. Chắc chắn là tên tiện nhân kia đã dở trò, đã vậy gã còn bị lời nói ngây ngô của tiểu hoàng tử đánh một gậy.
Sợi dây kiên định duy nhất bị chặt đứt, nam nhân bất ngờ ôm xiết lấy cơ thể tiểu hoàng tử. Sau đó cuối đầu bất chấp lễ nghĩa tiết táo hung tợn gặm cắn môi tiểu yêu tinh nhỏ trong lòng.
“Ha~ Vân nhi ngươi đừng cựa quậy. Nếu không ta sẽ không…” Gã không biết mình sẽ thành cầm thú như thế nào. Tiểu hoàng tử bất ngờ bị hôn, đôi mắt đẫm hơi nước, môi ửng đỏ, dường như không sợ hãi cái hôn dữ dội lúc nãy, mà còn đưa lưỡi nhỏ của mình ra liếm liếm thủy dịch của hai người còn đọng lại nơi khóe môi.
“Nước của Hạ Hạ ngọt ngọt như vị nho í~ Ta muốn uống nữa ~”
Tiểu hòang tử tháng sau là tròn chín tuổi, nhưng lúc trước không được dưỡng tốt nhìn vẫn nhìn nhỏ bé như tiểu hài tử bảy tám tuổi, cơ thể chưa biết thế nào là ái dục, chỉ biết khi được nam nhân hôn cả người như chìm trong nước, ngọt ngào mà ấm áp khiến cậu yêu thích mà tiếc nuối.
ĐÙNG!!!
Bức tường thành Nhạc Hạ Thần cố gắng xây đắp trong hai năm qua nhanh chóng bị sụp đổ. Gã điên cuồng nắm cổ áo kéo ra, vạt áo trước ngực cũng theo đó mở tung, mồ hôi trên trán đã rơi ướt đẫm vạt áo, nhuốm mảng ướt át lên lồng ngực vạm vỡ, cơ ngực nổi lên hạ xuống, gã như có thể nghe được cả tiếng trống ngực đập dồn dập của mình.
Cơ thể to lớn áp xuống cơ thể tiểu mỹ nhân nhỏ bé xuống bàn gỗ lạnh lẽo. Phần bộ vị cách tầng tầng lớp áo không ngững ma sát thúc đẩy lên tiểu Vân nhi dưới thân.
Thất hoàng tử sau khi trêu chọc thành công người phía trên thì lại bị hành động điên cuồng của nam nhân mà làm cho hoảng sợ. Cái bộ phần hùng vĩ của nam nhân đó, dù gì cơ thể này thậm chí còn chưa phát dục, sao có thể chịu đựng được xâm phạm to lớn này. Tiểu Vân nhi bắt đầu hoảng sợ, mông tròn thít chặt.
“Ha~ Không Hạ Hạ ngươi thả ra… đau ta…”
Hông eo bị nắm xiết, dấu ngón tay khắc vào da thịt mềm, cơ thể nhỏ bị lôi kéo không thương tình, vải vóc ma sát làm bộ vị nhỏ bé bên dưới bỏng rát.
Tiểu hoàng tử đáng thương bị bàn tay thô lỗ của Nhạc Hạ Thần nắm kéo xé ra cả vạt áo trước ngực, tay gấu luồn vào mơn trớn khắp nơi, cảm xúc mát mẻ của da thịt cậu làm gã thoải mái rên nhẹ. Đã biết bao lần xuyên qua tầng lớp xiêm y gã không ngừng mơ tưởng được trực tiếp chạm vào nó, hai điểm hồng anh nho nhỏ của tiểu hoàng tử.
“Ngươi đè ta khó thở… ta không chơi, không chơi với ngươi nữa… ngươi… a~”
Tiểu hoàng tử Đình Vân nhỏ bé bị Nhạc Hạ tướng quân cao lớn không ngừng điên cuồng gặm cắn. Đầu óc gã như bị ngàn sợi hương tình quấn riết khiến đại não đình trệ, chỉ có thân dưới không ngừng lây động. Cơ ngực hoàn mỹ chà sát hai tiểu hồng anh nhỏ bé của cậu. Tiểu hoàng tử run lên vì khoái cảm xa lạ lại đầy hương vị quen thuộc xa xăm.
“Không… không được… thả ra… đau… ha~”
” Vân nhi ngoan… Cho ta…” Giọng trầm thấp đầy từ tính run lên chứng tỏ chủ nhân của nó đã khó lòng kiềm chế được dục vọng bên dưới.
Thất hoàng tử nhỏ bị đặt nằm trên mặt bàn, tràn ngập giấy vẽ hỗn loạn, đôi mắt ướt át, đôi môi đỏ như máu vì bị dã thú phía trên không ngừng dày xéo, Nhạc Hạ Thần đôi mắt đầy tơ máu nhìn khuôn mặt đỏ ửng hoảng sợ phát ra tiếng kêu cứu lại xen lẫn tiếng rên nho nhỏ vì đau nghe như tiếng gọi giường thúc đẩy dã tính bạn tình.
“Xin… lỗi… ta…” Không kiềm được. Nhạc Hạ Thần hung hăn hôn lung tung lên khóe mắt ướt đẫm của cậu, miệng không ngừng xin lỗi, nhưng trán đã nổi cả gân xanh, cách tầng lớp vì dày, bộ vị hùng tính kia càng to lớn.
Bên ngoài cửa gỗ vẫn không ngừng phát ra tiếng khóc rầm rì xin tha khiến người nghe đỏ mặt cúi đầu, hai hộ vệ đứng nghiêm trang cũng không khỏi đổ mồ hôi.
Nhạc Hạ tướng quân nổi tiếng lãnh khốc trên sa trường, không ngờ lại là cầm thú.
Tiểu hoàng tử còn quá nhỏ mà cũng không buông tha. Nhưng vì chức trách bọn họ không thể xen vào việc của cấp trên. Chỉ có thể thương cảm cho thất hoàng tử nhỏ.
Bộ dáng xinh đẹp thì sao, cũng chỉ là một ngốc tử phế vật bị hoàng thượng lãng quên. Được Nhạc tướng quan tâm xem như phúc phần của y. Tiểu quan trong kỹ quán chẳng phải cũng mười một, mười hai đã phải tiếp khách rồi sao.
“Cứu… hu… hu… ” Tiếng kêu cứu đầy sợ hãi cứ không ngừng vang lên. Hai hộ vệ chỉ có thể nắm chặt kiếm bên hông chửi bới tám đời tổ tông vị tướng của mình.
“CỨU MẠNG!!!”
“HẠ HẠ CHẾT RỒI!!! OA OA… ”
Nhạc Hạ Thần quả thật muốn nổ chym mà chết…

Thanh hoa xà





