- Home
- Thiếu Nữ Độc Ác và Mười Hai Ánh Mắt: Cuộc Đời Thứ Hai Đầy Huy Hoàng Cùng Những Tùy Tùng Vô Song~
- Chương 01 - Làm lại từ đầu
1-1 Trở thành đứa trẻ ngoan
Khi mở mắt ra, ta thấy mình đang nằm trên một chiếc giường mềm mại. Không phải là chiếc giường cứng ngắc trong tòa tháp ngục nơi ta đã bị giam cầm. Ơn trời, những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng dù như thế, đây cũng là một giấc mơ thật sự tồi tệ. Cơ thể ta nóng bừng, mồ hôi đầm đìa. Ta định cất giọng gọi người hầu, nhưng thay vì vậy, ta chỉ có thể khóc ré lên.
“Oe oe!”
“Ôi trời, tiểu thư đã tỉnh rồi!”
Một người hầu, không biết đã đứng đó từ bao giờ, lập tức chạy đến, nhẹ nhàng bế ta lên và ôm ta vào lòng.
Chờ đã… Ta nhỏ như thế này sao?
Một bàn tay bé xíu đặt trên vai người hầu xuất hiện trong tầm mắt ta. Nó trông chẳng khác gì bàn tay búp bê. Không thể nào… Ta thử dùng lực để nâng tay mình, và bàn tay nhỏ nhắn đó thật sự nhấc lên.
Gì vậy…?
Ta cố gắng hết sức để quay đầu quan sát xung quanh, nhưng cơ thể ta không chịu nghe lời. Trong khi đó, người hầu vẫn tiếp tục dịu dàng dỗ dành ta.
Không thể nhầm lẫn được, đây chính là một trong những căn phòng của dinh thự mà ta từng sinh sống. Dù trông có vẻ sạch sẽ, sáng sủa hơn một chút, nhưng đích thị là nó. Ta nhìn qua vai người hầu và cuối cùng cũng tìm thấy một tấm gương lớn. Phản chiếu trong đó là hình ảnh một đứa bé sơ sinh đang được người hầu bế trên tay.
✧
Sau đó, ta bắt đầu gào khóc. Người hầu cuống quýt dỗ dành, nhưng ta chẳng quan tâm.
Cứ tưởng đã chết rồi, vậy mà lại được sinh ra thành một đứa trẻ sơ sinh, chẳng trách ta lại khóc. Vả lại, trẻ sơ sinh vốn dĩ luôn thay đổi tâm trạng thất thường nên rất dễ khóc mà.
Sau một trận khóc lóc dữ dội, ta cũng bình tĩnh lại. Chính xác hơn là ta đã ngủ thiếp đi. Một chút mệt mỏi cũng đủ khiến cơ thể trẻ con này chìm vào giấc ngủ.
Khi ta thức dậy, đầu óc ta đã tỉnh táo hơn. Nhưng cái lưỡi cứng đờ không chịu nghe lời nên ta không thể nói thành câu. Dù có muốn giao tiếp với người hầu, ta cũng đành chịu. Ta cũng không nhớ trong nhà từng có người hầu này khi ta còn sống.
Có lẽ ta đã tái sinh – ta từng đọc được khái niệm này trong sách. Vậy đây chính là kiếp sau. Nói một cách đơn giản, cuộc sống trước khi ta bị hành quyết là kiếp trước của ta, còn cuộc sống hiện tại, từ khi ta tái sinh, chính là kiếp này.
Tuy nhiên, có một điều kỳ lạ là dù đã tái sinh, ta vẫn ở trong dinh thự cũ. Ta không biết mình đã trở thành ai. Khi còn sống, ta chẳng thấy ai trong dinh thự mang thai cả. Ta đã được tái sinh vào một thời điểm sau đó nhiều năm chăng? Khi ta còn mải suy nghĩ, ai đó bước vào phòng. Người hầu cất tiếng gọi người đó là “phu nhân”.
Ta vặn vẹo cái cơ thể không còn cử động theo ý mình để nhìn về phía cánh cửa, và ở đó, ta thấy mẫu thân của mình. Bà ấy trông trẻ quá, ta chưa từng thấy bao giờ. Mái tóc đen dài óng mượt như lụa mà ta từng được thừa hưởng… Nhan sắc ấy mỹ miều đến mức phi tự nhiên… Thoạt tiên, ta chỉ nghĩ người giống người, nhưng khi quan sát từ giọng nói, cách nói chuyện, đến cử chỉ, ta tin chắc mình không nhầm với ai khác được – đó chính là mẫu thân của ta.
Mẫu thân không ôm lấy ta, chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức rời khỏi phòng. Đúng như ta đã nghĩ, bà ấy vốn chẳng hề quan tâm đến ta. Song thân của ta chỉ cố gắng duy trì vỏ bọc hôn nhân giả tạo, và mẫu thân ta thì chưa bao giờ ngó ngàng gì đến ta. Ngay cả khi ta bị giam trong tháp ngục, bà ấy cũng không một lần đến gặp ta.
Trớ trêu thay, chính khi nhìn thấy mẫu thân với dáng vẻ lạnh lùng, rốt cuộc ta đã hiểu được tình cảnh hiện tại của mình. Bằng cách nào đó, ta vẫn là Serina Rosenberg dù đã tái sinh, và ta đang bắt đầu lại cuộc đời mình từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh.
✧
Cho dù đã nắm được tình thế hiện tại của mình, ta cũng đành bất lực. Một đứa trẻ sơ sinh vốn chẳng làm được gì. Hơn nữa, giả sử ta có thể nói, thì một đứa trẻ sơ sinh tự dưng biết nói sẽ chỉ khiến người khác thấy kỳ quặc mà thôi. Vậy nên ta quyết định dùng khoảng thời gian này để suy ngẫm.
Nguyên nhân khiến ta phải chết thảm trong cuộc sống trước là vì ta không có đồng minh đủ năng lực ở bên mình. Nếu ta có những cận thần tài giỏi, Eleanor hẳn phải chết từ lâu và ta hẳn đã trở thành vương phi. Kiếp trước của ta thất bại chỉ vì ta không có người tin cẩn bên cạnh mà thôi. Vì vậy, điều ta cần trong cuộc đời mới này là bầy tôi trung thành sẵn sàng làm tay chân cho ta.
Vấn đề là làm sao để tập hợp được bọn họ. Nhưng chính nhờ việc không thể rời khỏi giường, ta lại có dư thời gian để suy nghĩ, và trong khoảng thời gian đó, ta đã nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời.
Để thực hiện được kế hoạch đó, ta cần phải đóng vai một đứa trẻ trong sáng, chính trực và giàu lòng nhân ái. Dĩ nhiên, ta vốn dĩ đã là một con người tuyệt vời, nhưng điều mấu chốt là ta phải khiến mọi người xung quanh tin rằng ta là kiểu người giống như Eleanor, “Thánh nữ” nồng nặc mùi đạo đức giả.
Vì vậy, kể từ sau khi tròn ba tuổi, ta bắt đầu hành động dựa trên suy nghĩ “Nếu là con nhỏ đáng ghét Eleanor, nó sẽ làm gì?”.
Khi một người hầu làm rơi và vỡ bình hoa, ta ở kiếp trước sẽ buông một câu đùa nhẹ:
“Kìa, cái bình này còn đắt hơn cả ngươi đó? Hay là ngươi cũng muốn rơi từ trên mái nhà và tan xác như vậy?”
Thay vì vậy, ta trong kiếp này nói những lời trái lòng mình:
“Chị không sao chứ? Có bị thương không? Thân thể chị quan trọng hơn cái bình hoa này nhiều mà, đúng không?”
Khi người hầu làm đổ trà lên váy ta, nếu ở kiếp trước, ta hẳn đã ứng xử bằng những lời tao nhã như:
“Ngươi có muốn thử cảm giác quần áo ngươi đang mặc cũng bị ướt không, bằng máu của chính ngươi?”
Nhưng ta của bây giờ lại cố tỏ ra quan tâm bằng cách hạ thấp gu thẩm mỹ của mình xuống đến mức tệ hại.
“Dùng màu này để nhuộm trang phục cũng không tệ nhỉ?”
Ở kiếp trước, khi người hầu xếp nhầm lịch trình của ta, ta hẳn đã thốt ra lời thông thái như thế này:
“Lịch trình của ngươi trong tương lai cũng sẽ trống như vậy đấy.”
Còn bây giờ, ta sẽ nói một câu hoàn toàn dối trá:
“Hôm nay ta cũng không có hứng thú để làm việc đó lắm. Đừng bận tâm nhé.”
Nhờ vậy, danh tiếng của ta trong phủ công tước không ngừng được gia tăng. Khắp nơi râm ran những lời bàn tán như “Tiểu thư Serina thật nhân từ”, hay “Tiểu thư Serina dù còn nhỏ nhưng đã có phẩm hạnh đáng kính”.
Diễn xuất tuyệt vời của ta đã khiến những kẻ ngu ngốc này bị mắc lừa. Làm gì có ai lúc nào cũng chỉ biết lo cho người khác như thế chứ. Nhưng nhờ vậy, ta mới hiểu ra Eleanor đã dùng thủ đoạn thao túng lòng người ra sao. Hẳn là ngay cả ngài Edward cũng đã bị mê hoặc bởi màn diễn xuất của ả đàn bà độc ác đội lốt thánh nữ đó.
Mặt khác, ta cũng tập trung vào việc học. Lễ nghi quý tộc ư? Chuyện nhỏ, vì ta đã thành thạo những kỹ năng này trong kiếp trước. Tuy nhiên, để không bao giờ phải chết một cách thảm hại lần nữa, bản thân ta cần có thêm sức mạnh. Ý ta là cưỡi ngựa, kiếm thuật, kỹ năng tự vệ – những thứ mà một tiểu thư con nhà công tước vốn không cần quá chú tâm đến ấy. Việc bị khống chế một cách thô bạo ở kiếp trước đã trở thành nỗi ám ảnh không phai trong ta. Chính vì không muốn một lần nữa phải chịu đựng những hành vi xấc xược như thế, ta mới muốn rèn luyện thể chất. Trong cuộc đời thứ hai này, ta sẽ không cho phép bất kỳ ai tùy tiện chạm vào ta, cho dù người đó là ai.
Ta cũng dồn sức vào việc học phép thuật. Nhà công tước vốn là một gia tộc nhiều đời sản sinh ra những người có ma lực cao. Chỉ vì ở kiếp trước, ta không sở hữu nhiều ma lực nên đã không nghiêm túc chú tâm vào việc này. Ở kiếp này, sức mạnh phép thuật cũng là năng lực cần thiết. Vì vậy, ngay từ khi còn là một đứa bé sơ sinh, ta đã âm thầm rèn luyện để tăng cường ma lực. Việc rèn luyện này bao gồm các bài tập như niệm đi niệm lại các phép thuật cơ bản hay hình dung bằng trí tưởng tượng. Những bài tập này chỉ cần có kiến thức thì bất kỳ ai cũng có thể thực hiện được, dù còn nhỏ đến đâu, huống hồ ta lại có thừa thời gian đến mức phát chán.
Việc rèn luyện từ thuở ấu thơ này xem ra là cách vô cùng hiệu quả, và ma lực của ta tăng lên vùn vụt.
“Tiểu thư Serina thật sự có tài năng thiên bẩm về ma thuật!”
Năm ta sáu tuổi, tên gia sư dạy phép thuật đầu tiên của ta đã kinh ngạc thốt lên như thế. Điều đó cũng phải thôi, vì ta đã luyện phép thuật từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh kia mà. Đẳng cấp của ta khác xa lũ trẻ con tầm thường ngoài kia.
Tuy nhiên, ngay cả bản thân ta cũng thấy kỳ lạ về lượng kiến thức phép thuật mình đang có.
Lạ thật, trước đây ta đâu có am hiểu phép thuật đến mức này?
Trong nhà ta có rất nhiều sách về phép thuật, và ta thuộc nội dung chi tiết của khá nhiều quyển dù không nhớ đã từng đọc chúng. Trái lại, ta cũng có cảm giác rằng có những quyển lẽ ra phải có ở đây nhưng lại không tìm thấy ở đâu cả. Cảm giác bất nhất này cứ mãi đeo bám ta. Tuy vậy, sức mạnh phép thuật của ta vẫn ngày càng tăng tiến.
Đến khi lên tám, ta đã thành thạo phép thuật trung cấp và được bao người xung quanh tán thưởng. Có điều, bấy nhiêu đó cũng chẳng thể khiến ta hài lòng. Ta muốn ma lực của mình đủ mạnh để khi cần có thể thiêu rụi cả cái Học viện Rosewood đáng nguyền rủa ấy. Để một lưới tóm gọn đám bạn học và giáo viên đã bỏ rơi mình, ta dốc toàn lực vào việc nghiên cứu phép thuật.
1-2 Điều mong muốn
Ta tròn mười tuổi. Một bữa tiệc sinh nhật xa hoa được tổ chức, nhưng cũng như mọi khi, mẫu thân ta vẫn lạnh lùng và thờ ơ. Dù ta có cư xử tốt đến đâu, học giỏi đến mức nào, hay thành thạo phép thuật ra sao, điều đó cũng không thay đổi, y như kiếp trước. Mẫu thân ta chẳng quan tâm đến điều gì khác ngoài trà, chỉ biết quanh quẩn với những loại trà khác nhau cho hết ngày. Dĩ nhiên, đến giờ ta chẳng còn mong đợi gì từ mẫu thân nữa. Người ta nhắm đến là phụ thân.
“Phụ thân, con có một mong muốn nhân sinh nhật của mình.”
Ta nở nụ cười thật đáng yêu rồi ôm lấy phụ thân. Để chuẩn bị cho hôm nay, ta đã nhiều ngày đứng trước gương, khổ luyện để có được nụ cười ngây thơ và đáng yêu này. Dù sao đây cũng là khoảnh khắc quyết định cơ mà.
“Ôi, Serina, con đáng yêu như một thiên thần vậy. Ta sẽ cho con bất cứ điều gì con muốn.”
Phụ thân ta mỉm cười rạng rỡ, ôm ta vào lòng. Tuy không đến mức gọi là điển trai, nhưng ông có gương mặt hiền hậu luôn nở nụ cười, cùng thân hình hơi đầy đặn một chút.
Kiếp trước, phụ thân cũng yêu thương ta hết mực, luôn lắng nghe mọi điều ta nói. Khi ta bị giam trong tháp ngục, ông là một trong hai người duy nhất đến thăm ta. Khi không thể cứu được ta, ông đã khóc lóc trong tuyệt vọng và xin lỗi ta.
Nhìn thấy nụ cười của ông, ta thoáng do dự. Nhưng rồi ta lấy lại bình tĩnh và nói ra điều mình mong muốn.
“Con muốn có những tùy tùng của riêng mình. Hơn nữa, họ phải bằng tuổi con.”
“Tùy tùng bằng tuổi con ư?”
Phụ thân ta thoáng bối rối. Cũng phải thôi, giao một đứa bé cho người trẻ tuổi làm bảo mẫu trông nom thì còn hiểu được, nhưng việc một đứa trẻ có tùy tùng cũng là trẻ con thì chưa có tiền lệ nào. Dẫu vậy, đây là mong muốn ta cần phải được đáp ứng.
“Vâng, thưa phụ thân. Trong dinh thự này không có ai cùng trang lứa với con. Dù người hầu đối xử với con rất tốt, nhưng con vẫn muốn có những người bạn cùng tuổi ở bên cạnh.”
“Hừm…”
Phụ thân ta trầm ngâm một lúc.
“Vậy ta sẽ chọn vài đứa trẻ có xuất thân đàng hoàng từ những gia đình tử tế…”
Quả là một lựa chọn an toàn, đúng với tính cách của phụ thân. Nhưng đó không phải là điều ta muốn. Đám người tầm thường như thế hoàn toàn vô dụng đối với ta.
“Không, thưa phụ thân. Con muốn tự mình chọn trong số những đứa trẻ kém may mắn. Phải rồi, lũ trẻ ở cô nhi viện đang phải sống trong cảnh thiếu thốn chẳng hạn.”
Ta cần những kẻ đói khát như lũ sói hoang, những kẻ oán hận thế gian, ganh ghét con người, sống lay lắt dưới đáy xã hội. Tốt nhất là phải có tinh thần thép, đến mức dù có bị tra tấn cũng không hé răng nửa lời. Ta sẽ đào tạo chúng, huấn luyện chúng ngay từ bây giờ, biến chúng thành những tay sai trung thành và xuất sắc của ta. Lý tưởng nhất là chúng chỉ nghe theo mệnh lệnh của ta, không ngần ngại giết cả hoàng tộc, và thậm chí nếu cần có thể sẵn sàng tự sát.
“Cô nhi viện ư?… Sao ta lại có thể đưa những đứa trẻ bẩn thỉu, thấp hèn như vậy vào dinh thự của chúng ta được!”
Ngay cả người hiền lành như phụ thân ta cũng không thể không phản đối. Điều đó cũng dễ hiểu. Tại sao một công tước lại phải mang lũ trẻ mồ côi dơ dáy về nhà mình chứ?
Nhưng ta cần phải chuẩn bị lực lượng cho cuộc chiến với Thánh nữ trong tương lai. Những đứa trẻ ấy sẽ là quân cờ mà ta có thể vứt bỏ khi cần. Chúng càng thấp kém, ta càng dễ lợi dụng chúng. Do đó, cô nhi là lựa chọn hoàn hảo, vì sẽ không có ai quan tâm đến số phận của chúng.
“Thưa phụ thân, dù xuất thân có thấp kém thế nào, bọn họ vẫn là con người. Nếu được giáo dục đúng cách, con tin họ có thể trở thành những người tài giỏi.”
Phải, trẻ con là những sinh vật đầy tiềm năng. Nếu được ta huấn luyện ngay từ bây giờ, chúng có thể trở thành những sát thủ xuất sắc trong tương lai.
“Hừm…”
Phụ thân trông có vẻ trầm tư. Xung quanh, đám người hầu xầm xì bàn tán. Một nửa trong số chúng có vẻ phản đối ý tưởng này, nhưng nửa còn lại lại tỏ ra hứng thú. Đúng là một lũ ngây thơ. Nếu các ngươi có đầu óc mưu mẹo hay biết ám sát gì đó, ta đã không cần phải vất vả thế này.
Mẫu thân chỉ lộ ra vẻ mặt khó chịu một chút, nhưng như thường lệ, bà không nói gì.
“Phụ thân, xin hãy cho con cơ hội để trưởng thành. Con biết chắc sẽ có lúc thất bại, nhưng con tin rằng nếu có thể cùng những con người ấy đồng hành trên đường đời, con sẽ gặt hái được nhiều thành quả to lớn.”
Ta phải trưởng thành, để trong đời này có thể đánh bại được ả Thánh nữ đáng ghét đó. Ta tuyệt đối không được phép trở thành kẻ thất bại thảm hại như ở kiếp trước nữa. Nếu có thể, ta muốn chấm dứt hơi thở của Eleanor ngay lập tức, nhưng khổ nỗi lãnh địa của phụ thân cô ta lại nằm ở một nơi heo hút đến mức ta chẳng thể ra tay vào lúc này.
Trong lúc huấn luyện tùy tùng, có thể sẽ có sơ suất khiến một đứa trẻ mồ côi chết đi, nhưng khi đó ta chỉ cần tuyển thêm người là được. Khi có trong tay những kẻ lớn lên trở thành sát thủ hay gián điệp xuất sắc như vậy, ta sẽ sống một cuộc đời với những thành tựu vĩ đại… như ngôi vị vương phi… hoặc cả vương quốc này chẳng hạn.
“Tiểu thư muốn trao cơ hội học hành cho những đứa trẻ mồ côi sao?!”
“Thật là một tấm lòng cao quý biết bao!”
“Tiểu thư thật nhân từ, chẳng khác gì một vị thánh nữ!”
Đám người hầu cảm động bởi những lời nói của ta. Đúng vậy, ta nhân từ. Ta đang trao cho đám trẻ bị vứt bỏ một mục đích trong cuộc đời.
“Serina, ta không ngờ con lại suy nghĩ sâu sắc đến thế. Được rồi, ta sẽ sắp xếp chuyện này. Ta sẽ đưa con đến cô nhi viện và con có thể tự chọn bất kỳ đứa trẻ nào con thích.”
“Cảm ơn phụ thân!”
Ta vui sướng ôm chầm lấy ông. Cuối cùng, ta cũng có được lực lượng chiến đấu cho tương lai.
1-3 Cô nhi viện
Vài ngày sau, ta cùng phụ thân ngồi xe ngựa đến cô nhi viện.
Phủ công tước tọa lạc sâu trong khu phố quý tộc, nên chúng ta phải đi ngang qua nhiều dinh thự khác trên đường. Trong số đó có một nơi khiến ta có cảm giác quen thuộc. Ta đã từng thấy khung cảnh này trong kiếp trước, nên cảm giác quen thuộc là điều tất nhiên. Tuy nhiên, dù có nhìn bao nhiêu lần, ta vẫn không thể nhớ ra đây là dinh thự của ai. Nó trông khá bình thường, có lẽ chủ nhân là một quý tộc cấp thấp.
“Phụ thân, dinh thự kia là của ai vậy?”
Ta chỉ tay qua ô cửa của xe ngựa.
“Đó là dinh thự của tử tước Ravenwood. Gia tộc này nổi tiếng vì đã sản sinh ra nhiều pháp sư xuất sắc qua nhiều thế hệ đấy con à.”
Ta chưa từng nghe đến cái tên này. Chẳng lẽ ta đang nhầm lẫn điều gì đó chăng? Tuy nhiên, khi xe ngựa đã đi qua, không hiểu sao ta cứ ngoái lại nhìn tòa dinh thự đó như có điều gì còn vương vấn.
✧
Cô nhi viện nơi ta được đưa đến trông khang trang hơn ta tưởng.
Tòa nhà này nằm trong khuôn viên của một tu viện, với những bức tường đá mang dấu ấn của thời gian và một khoảng sân rộng lớn. Vừa bước vào, ta đã thấy đám trẻ đang vui đùa trong sân, tiếng cười rộn ràng vang khắp nơi. Khu vườn được chăm sóc cẩn thận, những bông hoa đủ màu sắc nở rộ như trong tranh vẽ.
Khoan đã. Sao nơi này không có vẻ ảm đạm và khốn khổ như ta tưởng? Chúng sống vui vẻ thế này sao? Chúng là trẻ mồ côi cơ mà? Chẳng phải chúng nên chìm đắm trong bi thương, ngày ngày gặm nhấm nỗi tuyệt vọng ư?
Ngay lối vào là một cánh cửa gỗ chạm khắc cũ kỹ, phía trên có bảng tên của cô nhi viện.
– CÔ NHI VIỆN HOLY HAVEN –
Bên trong là một hành lang dài, trên tường treo đầy tranh vẽ và những món đồ trang trí thủ công của lũ trẻ. Dọc theo hai bên hành lang là các phòng ngủ, với những chiếc giường được sắp xếp ngay ngắn, gọn gàng.
Ta đã hình dung nơi này giống như địa ngục với những cuộc chiến đẫm máu nổ ra chỉ vì bọn trẻ phải tranh nhau từng mẩu bánh mì. Nhưng hóa ra mọi thứ lại tử tế hơn ta tưởng rất nhiều, khiến ta hơi thất vọng.
“Ngài Công tước Rosenberg, tiểu thư Serina, chào mừng hai vị.”
Viện trưởng đứng chờ sẵn và tiếp đón ngay khi chúng ta bước vào cô nhi viện. Bà ta là một nữ tu trung niên béo tốt, trông có vẻ hiền hậu và bao dung. Ta đã thật sự mong bà ta là kiểu người cay nghiệt, suốt ngày la mắng bọn trẻ bằng chất giọng thật chói tai.
Cô nhi viện này có ổn không đây? Chắc chắn vẫn phải có vài đứa trẻ sai đường lạc lối chứ nhỉ?
“Chọn tùy tùng trong số các cô nhi thật sự là một quyết định rộng lượng, tôi vô cùng biết ơn về điều này.”
Làm tùy tùng phục vụ trong gia đình công tước vốn là công việc được đãi ngộ tốt và thường chỉ dành cho những ai có thân phận và học vấn nhất định. Do đó, việc viện trưởng cảm thấy biết ơn cũng là điều dễ hiểu. Thôi thì bà ta muốn hiểu vậy cũng được. Dù sao thì những tùy tùng riêng của ta chắc chắn sẽ có cuộc sống không hề dễ dàng.
“Chúng tôi đã chọn sẵn những đứa trẻ phù hợp để phục vụ trong phủ công tước. Xin mời ngài và tiểu thư xem qua.”
Viện trưởng vẫy tay, ra hiệu cho những đứa trẻ đã được chọn bước lên. Chúng có vẻ hơi căng thẳng nhưng ăn mặc sạch sẽ, gương mặt thơ ngây đúng kiểu trẻ con.
“Kính chào ngài công tước, kính chào tiểu thư Serina.”
Hẳn là đã được tập dợt trước, chúng cúi đầu chào theo đúng chuẩn mực. Có lẽ bọn chúng đã được dạy qua về lễ nghi tối thiểu.
… Không. Ta không cần loại người này. Những đứa ta cần phải có tâm hồn đen tối hơn nữa. Lỡ sau này khi đối mặt với Eleanor, đột nhiên lương tâm của chúng trỗi dậy thì ta biết làm sao? Đối thủ lần này là ả Thánh nữ, là người có thể khiến ngay cả lũ du côn ngoài phố cũng phải rơi lệ và hoàn lương. Do đó, ta cần những đứa trẻ có gương mặt bất cần, kiểu thích giải sầu bằng việc ngồi giết sâu bọ ở góc vườn ấy.
“Viện trưởng ơi, cháu rất cảm kích trước sự chu đáo của bà. Nhưng mà cháu muốn được tận mắt nhìn và chọn các bạn nhỏ. Nên nếu có thể, rất mong bà giới thiệu thêm những em khác được không ạ?”
Ta cẩn thận lựa chọn từ ngữ và nói bằng giọng điệu lịch sự. Nếu là ta ở kiếp trước, ta đã buông lời châm chọc kiểu như “Bà có vẻ thừa cả sự quan tâm lẫn mỡ trên người nhỉ?”.
“Tôi hiểu rồi. Tôi xin giới thiệu thêm vài em khác. Tiểu thư đang tìm kiếm những đứa trẻ như thế nào?”
Viện trưởng vẫn tỏ ra niềm nở, không hề có dấu hiệu khó chịu.
“Cháu muốn những đứa trẻ có sức mạnh vượt trội và tính khí hung bạo, hoặc những đứa chuyên lừa lọc người khác bằng mưu mô xảo quyệt, hoặc lý tưởng hơn nữa, những đứa đủ nhẫn tâm để có thể giết động vật mà mặt không biến sắc.”
“Ơ…?”
Nụ cười trên gương mặt viện trưởng bỗng cứng đờ.
✧
Viện trưởng có vẻ lúng túng khi lên tiếng giới thiệu một cậu bé.
“Đây là Richard. Cha nó là một côn đồ khét tiếng, hiện đang bị giam trong ngục do nhiều lần hành hung người khác. Bản thân Richard cũng thường xuyên có hành vi bạo lực. Đây là một trong những đứa trẻ ngỗ nghịch khiến chúng tôi cảm thấy bất lực nhất.”
Tuy chỉ trạc tuổi ta, Richard to xác hơn ta gấp bội. Với gương mặt có làn da ngăm và mái tóc nâu ngắn cũn, thằng nhóc này thoạt nhìn đã thấy thô lỗ. Nó biết chúng ta là quý tộc, vậy mà vẫn tỏ thái độ chống đối rõ rệt.
Đây quả thật là một tài năng xuất chúng, lại còn có dòng máu tội phạm từ người cha truyền lại. Nếu được dạy dỗ từ bây giờ, thằng nhóc đầy triển vọng này nhất định sẽ trở thành một tên đầu bò chuyên dùng vũ lực. Nó đúng là một đứa đần độn không chịu nổi – biết rõ ta là quý tộc mà vẫn nhìn ta bằng ánh mắt chống đối thế kia. Được, ta sẽ để nó mặc sức đánh đấm dưới trướng ta.
“Đây là đứa trẻ đầu tiên được chọn.”
Ta quyết định ngay lập tức.
“Thật sao? Tiểu thư thật sự muốn chọn Richard ư?”
Viện trưởng tỏ ra bối rối. Bà ta không biết liệu có nên để một kẻ như vậy vào phủ công tước hay không.
“Ê, ai cho cô tự tiện quyết định chứ? Tưởng quý tộc là ngon lắm hả?”
Richard đúng là một thằng ngu hết thuốc chữa. Xét theo lẽ thường, thường dân nào dám ăn nói kiểu đó với tiểu thư nhà công tước là coi như xong đời. Nếu gặp phải ta của kiếp trước, nó đã bị đem ra làm phân bón ngoài ruộng rồi. Hiện tại, đám tùy tùng hộ tống phụ thân ta cũng đã bắt đầu có động thái phòng vệ.
Ta giơ tay ra hiệu cho bọn họ lùi lại.
“Richard. Từ hôm nay, ngươi là ứng viên cho vị trí tùy tùng của ta. Nếu không hài lòng, cứ thử ra tay đi. Chắc ngươi chỉ mạnh về cơ bắp thôi đúng không? Chứ đầu óc ngươi có vẻ chẳng khá khẩm gì mấy.”
“Con khốn, mày dám nói thế à!”
Trúng kế khích tướng, Richard lao đến, chực vồ lấy ta. Đây đúng là một đứa có đầu óc đơn giản. Động tác của nó cũng vô cùng vụng về do chưa từng được huấn luyện. So với những bài tự vệ phòng thân mà ta đã dày công luyện tập, nó hoàn toàn không phải là đối thủ của ta.
Ta hạ thấp người để né đòn tấn công, rồi tung một cú đánh lòng bàn tay vào phần cằm lộ ra đầy sơ hở của Richard. Trong lúc thằng nhãi còn đang choáng váng, ta lập tức đá thẳng vào chỗ hiểm của nó.
“Gàooo…”
Richard hét lên thảm thiết rồi ngã gục xuống đất.
“Ngươi đã hiểu ai mới là kẻ trên cơ rồi chứ? Đã thua rồi thì phải nghe lời ta, biết chưa?”
Để dạy dỗ những kẻ như hắn biết trên biết dưới, cách tốt nhất là dùng vũ lực thuần túy.
“Viện trưởng ơi, hãy giới thiệu người tiếp theo đi ạ.”
Ta liếc nhìn Richard đang co rúm người lại trong đau đớn, rồi mỉm cười với viện trưởng. Bà ta chỉ còn biết tròn mắt kinh ngạc.
✧
“Đây là Oscar, được coi như thủ lĩnh trong nhóm con trai. Tuy nhiên, nó lại có thái độ chống đối chúng tôi và còn thường xuyên trốn khỏi cô nhi viện nữa. Chúng tôi đang không biết phải làm sao với nó.”
Tên nhóc vừa được giới thiệu nở nụ cười ngạo nghễ. Nó có mái tóc đen tuyền óng mượt và đôi mắt dài sắc sảo. Ta đoán nó được đám con gái để ý. Không chừng nó đang thầm nghĩ rằng nó cũng có thể dễ dàng lấy lòng ta nữa cũng nên. Chỉ tiếc là tuổi thật sự của ta đã là mười tám, cộng thêm số năm sống ở cuộc đời này nữa, nên ta hoàn toàn không có hứng thú gì với trẻ con như nó cả.
Nhắc đến tuổi ta mới nhớ, hiện tại ngay cả Edward cũng chỉ là một đứa trẻ con. Có điều, không thể so sánh Thái tử với tên nhóc này được. Một khi kết hôn với ngài ấy, ta sẽ có địa vị, danh vọng và cả quyền lực. Sự khác biệt là ở những đặc quyền đi kèm này.
“Cha mẹ cậu ta là kẻ lừa đảo hay gì đó giống vậy hả?”
Thằng nhãi này chỉ cần nhìn qua cũng biết là thuộc kiểu người sẽ lợi dụng nhan sắc và lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt người khác. Cha mẹ nó chắc hẳn cũng là hạng người đó thôi.
Nghe câu hỏi của ta, Oscar cau mày khó chịu.
“Không. Cha cậu bé là quý tộc, còn mẹ là thường dân. Vì có vài chuyện xảy ra nên cậu ấy mới ở đây…”
Viện trưởng ngập ngừng nói.
Ra là vậy, một kịch bản quen thuộc. Một quý tộc làm con gái nhà thường dân mang thai nhưng không biết phải làm sao với đứa trẻ nên đành ném nó vào cô nhi viện. Có lẽ Oscar biết cha mình là quý tộc nên mới có thái độ tự tin thái quá như thế.
Ừ thì… mặt mũi cũng được, biết đâu có thể dùng để quyến rũ mấy tiểu thư quý tộc. Tạm thời cứ giữ lại đã.
“Cháu hiểu rồi. Vậy thì ứng viên tiếp theo cho vị trí tùy tùng sẽ là cậu bé này. Cháu sẽ giúp các bạn được chọn hiểu rằng dù là con nhà quý tộc hay thường dân, một khi đến chỗ cháu, tất cả đều bình đẳng, không phải chịu cảnh phân biệt đối xử.”
Ta dùng ngón trỏ nâng cằm Oscar lên. Ta rất nóng lòng được thấy gương mặt tuấn tú này méo mó trong đau đớn. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, khóe môi ta tự nhiên nhếch lên, khiến gương mặt ta trông hung ác lúc nào không hay. Có lẽ vì nhìn thấy vẻ mặt đó của ta, Oscar để lộ ra nỗi sợ hãi tột độ. Đúng là thằng ranh con hỗn láo. Cứ chờ mà xem, lát nữa ta sẽ cho nó biết tay.
✧
“Đây là Louis. Cậu bé đến đây sau khi mất cả cha lẫn mẹ trong một tai nạn. Do cú sốc từ vụ tai nạn đó, Louis rất khó mở lòng. Nó không kết bạn được với ai và lúc nào cũng chỉ có một mình.”
Dù đang được viện trưởng giới thiệu, thằng bé vẫn cúi gằm mặt xuống và dường như không hề có ý định ngẩng lên. Có lẽ nó đã chịu nhiều tổn thương tinh thần lắm đây.
Tốt lắm. Một người luôn đắm chìm trong bóng tối như thế, trong lòng sẽ trống rỗng vô cùng. Nếu cứ để mặc, chẳng mấy chốc nó sẽ tìm đến một tôn giáo nào đó để tìm kiếm sự cứu rỗi. Nhưng nếu biết ra tay đúng lúc, ta có thể dạy dỗ nó thành một kẻ tuyệt đối trung thành. Một khi đã hoàn toàn khuất phục, nó sẽ chẳng ngần ngại nhảy vào lửa hay lao xuống nước vì ta.
“Cháu hiểu rồi. Cháu sẽ nhận đứa trẻ này.”
“Hả? Nhưng cậu bé này chưa từng làm điều gì xấu xa mà?”
Viện trưởng ngạc nhiên. Người đàn bà này đang nói gì vậy? Ta đâu cần người xấu. Ta chỉ đang tìm kiếm những nhân tài tiềm năng để có thể trở thành thuộc hạ xuất sắc cho ta mà thôi.
Louis cũng có vẻ bất ngờ, không tin rằng mình lại được chọn làm tùy tùng cho tiểu thư nhà công tước.
“Không sao đâu. Đừng lo lắng gì cả. Ta cần cậu.”
Ta nhẹ nhàng đặt tay lên vai Louis. Nó khẽ gật đầu. Tốt, giao ước đã thành.
“Nếu không có vấn đề gì nữa, chúng ta tiếp tục thôi.”
Chẳng hiểu sao viện trưởng lại nhìn Louis với ánh mắt vô cùng ái ngại.
✧
“Đứa trẻ tiếp theo là Isabel. Mẹ em ấy là một kỹ nữ, đã mất vì bạo bệnh. Cô bé này rất thông minh và xinh đẹp, nhưng lại có tính cách độc đoán và thường xuyên bày trò hãm hại người khác. Đôi khi ngay cả người lớn cũng trở thành nạn nhân của nó…”
Đứa trẻ được nhắc đến trong lời giới thiệu của viện trưởng là một cô bé xinh đẹp có mái tóc màu xanh da trời. Dù chỉ mới mười tuổi, cô bé này đã toát lên một khí chất quyến rũ khó tả. Nó giả vờ run rẩy vì sợ hãi, nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát ta.
Đây là ví dụ điển hình của kiểu con gái thích bày mưu tính kế, kẻ thích đứng từ nơi an toàn nhìn người khác bị sập trong cái bẫy mà mình giăng ra. Kiểu người này thông minh, nhưng chỉ dùng trí thông minh đó vào việc xấu xa. Loại người chẳng ra gì nhưng giỏi bày mưu tính kế này hẳn sẽ trở thành một quân cờ hữu dụng.
“Cháu cũng sẽ chọn cô bé này làm ứng viên cho vị trí tùy tùng.”
Khi ta thông báo điều này với viện trưởng, Isabel khẽ giật mình kinh ngạc.
“Em… em nghĩ mình chẳng có ích gì đâu…”
Mặt nó trông như sắp khóc, giọng nói thì yếu ớt đến mức như thể sắp tan vào thinh không. Nhìn qua thì đúng là chẳng có vẻ hữu dụng. Nhưng đó chỉ là diễn kịch thôi. Một người đã sống mười tám năm trong kiếp trước và mười năm ở kiếp này với giới tính nữ như ta nhìn là biết ngay. Con bé chính là loại con gái bất cứ khi nào cần đều có thể rơi nước mắt để lừa gạt người khác.
Hẳn Isabel cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm nên cố tìm cách né tránh vị trí ứng viên này. Đây cũng là một phẩm chất đáng giá. Đây quả thật là kiểu nhân tài ta đang tìm kiếm.
“Ồ, vậy là Isabel muốn trở thành kỹ nữ giống mẹ mình sao? Hoài bão cao đẹp nhỉ.”
Ta vừa dứt lời, vẻ mong manh trước đó của Isabel lập tức biến mất, thay vào đó là gương mặt méo mó hẳn đi, hiện rõ sự căm phẫn. Nét mặt của một người đang căm hận cả thế giới này khiến ta rợn người, nhưng lại chính là gương mặt ta muốn thấy.
“Biểu cảm thật đáng yêu. Rất phù hợp để trở thành tùy tùng của cháu.”
Mặc cho Isabel đang nhìn chằm chằm vào ta với ánh mắt quỷ dữ, ta tiến lại gần và thì thầm vào tai nó:
“Người thông minh như ngươi chắc cũng hiểu rồi chứ? Mọi việc đã an bài. Ngươi cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu dám chống lại gia tộc công tước, đúng không?”
Những đứa trẻ đủ nhạy bén đều biết rõ sức mạnh của quyền lực. Trước lời đe dọa của ta, cô bé quay đi với vẻ mặt đầy uất ức.
“Viện trưởng, xin hãy giới thiệu đứa trẻ tiếp theo.”
Dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, viện trưởng chỉ có thể lúng túng nhìn ta.
✧
“Đứa bé kia là Emma.”
Viện trưởng chỉ tay về phía một đứa trẻ đang bám trên bức tường đá của cô nhi viện. Nó trèo tường thoăn thoắt như một con khỉ.
“Có thể nói cô bé khá hiếu động, nhưng trên thực tế thì còn hơn thế nhiều. Con bé suốt ngày chỉ làm những việc nguy hiểm thôi. Đúng là Emma có ưu điểm về mặt thể chất, nhưng đối với chúng tôi, quả thực quá sức để có thể kiểm soát…”
“Cháu sẽ chọn cô bé này làm ứng viên cho vị trí tùy tùng.”
Ta quyết định ngay tắp lự. Con bé này có khả năng vận động tuyệt vời. Một người như vậy chắc chắn sẽ có thể hoàn thành tốt những nhiệm vụ nguy hiểm. Thế là Emma đã trở thành người của ta, trong lúc nó còn mải mê leo tường.
Viện trưởng dường như đã chấp nhận số phận. Bà ta không thèm thông báo với Emma, mà tiếp tục di chuyển đến chỗ đứa trẻ kế tiếp.
✧
“Đây là Alice. Em ấy rất thích đọc sách, nhưng cũng là một đứa trẻ khó bảo.”
Lời giới thiệu của viện trưởng càng lúc càng hời hợt. Có vẻ như bà ta bắt đầu chuyển sang giới thiệu những đứa trẻ mà cô nhi viện chỉ muốn đẩy qua nhà công tước cho rảnh nợ.
Alice là một cô bé có mái tóc ánh đỏ. Trông có vẻ là đứa ít nói, nhưng nó lại nhìn chằm chằm vào ta một cách chăm chú.
“Khó bảo ư? Tại sao lại thế?”
“Ở cô nhi viện không có nhiều sách, nên em ấy tìm bất cứ thứ gì có chữ để đọc, cho dù đó là thư từ hay nhật ký của người khác.”
Ra vậy, đúng là rắc rối thật. Nhưng ham học cũng chẳng phải là điều tệ.
“Alice, ngươi có muốn học phép thuật không?”
“… Có.”
Alice trả lời bằng giọng đều đều, không cảm xúc. Ta không chắc con bé có thật sự có hứng thú hay không, nhưng một đội quân chỉ toàn những kẻ vai u thịt bắp cũng không ổn, mà cần cả người như Alice nữa. Nếu có thể biến con bé này thành pháp sư thì đúng là ta nhặt được của trời cho rồi.
“Vậy thì cháu sẽ nhận cô bé này.”
Chẳng buồn giả vờ, ta chốt hạ nhẹ tênh như thể chỉ đang mua một bộ quần áo.
Cứ như vậy, ta lần lượt chỉ định những đứa trẻ bất trị mà viện trưởng đã giới thiệu vào danh sách ứng viên cho vị trí tùy tùng của mình. Danh sách này cuối cùng gồm sáu đứa trẻ: Isabel, Alice, Emma, Richard, Oscar, và Louis, bất kể đây có phải là mong muốn của chúng hay không.
Ta phải khó khăn lắm mới chọn được những đứa trẻ ranh này làm ứng viên cho công việc tùy tùng ở nhà công tước, vậy mà chẳng có mấy đứa trong bọn chúng tỏ ra vui mừng. Thật đáng thất vọng. Ta bèn nhét cả bọn lên chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn và mang chúng về phủ.

Đến phút cuối, viện trưởng dường như muốn nói gì đó, nhưng rồi bà ta cũng thở phào nhẹ nhõm khi những đứa trẻ rắc rối này đã biến mất khỏi cô nhi viện.
1-4 Cơ sở huấn luyện
Vừa trở về phủ, ta lập tức bắt lũ trẻ đứng xếp thành hàng ngoài vườn và cất giọng tuyên bố.
“Ta là Serina, tiểu thư của gia đình công tước, cũng là chủ nhân của các ngươi. Từ bây giờ, chỉ khi nào ta hỏi đến, các ngươi mới được mở miệng đáp lời. Là nữ giới, nhưng ta đây sẽ huấn luyện các ngươi nghiêm khắc hơn cả đàn ông. Vì vậy, mỗi khi thưa chuyện với ta, trước và sau câu nói đều phải thêm từ “Sir”. Lũ sâu bọ kia, đã rõ chưa?”
Nghe những lời này của ta, mặt sáu đứa trẻ đều tái mét. Tuy vậy, vẫn không có đứa nào đáp lời. Ta niệm chú, tạo ra một quả cầu lửa lơ lửng trong lòng bàn tay.
“Ta hỏi lại lần nữa, đã rõ chưa?”
“Sir, rõ, Sir!”
Chúng vội vàng đáp. Tuy nhiên, như thế vẫn còn quá nhỏ.
“Cái gì vậy? Ta không nghe thấy gì cả. Có phải ta nên nướng các ngươi lên cho đến khi cả bọn đều có thể cất giọng rền vang như lũ ếch nhái không?”
Ta làm ngọn lửa bùng lên lớn hơn và nghiêng hẳn lòng bàn tay về phía chúng.
“SIR, RÕ, SIR!!”
Sáu đứa gào lên, tạo ra những tiếng hô vang khắp khu vườn phủ công tước. Phải vậy mới được chứ.
“Nếu vượt qua được quá trình huấn luyện khắc nghiệt sắp tới, các ngươi sẽ có vinh dự trở thành tùy tùng của ta. Các ngươi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là dâng hiến mạng sống của mình để phục vụ ta. Nhưng từ giờ cho đến khi thật sự trở thành tùy tùng, các ngươi chẳng khác gì đá cuội bên đường. Là tầng lớp thấp nhất trong thế giới này. Không phải con người. Thậm chí còn chẳng đáng giá bằng một đống phân chó. Có lẽ các ngươi sẽ căm ghét ta vì sự nghiêm khắc này. Nhưng căm ghét đồng nghĩa với việc các ngươi đang trưởng thành. Ta sẽ khắc nghiệt với tất cả các ngươi. Ở đây không tồn tại thứ gọi là phân biệt đối xử. Dù là trẻ mồ côi, con gái của kỹ nữ hay con trai quý tộc, ai cũng được đối xử công bằng. Vì trên thế gian này, ngoài ta ra, mọi thứ đều vô nghĩa. Được phục vụ ta là may mắn lớn nhất đời các ngươi. Tuy nhiên, những kẻ vô dụng, không xứng đáng làm tùy tùng sẽ bị loại bỏ. Loại bỏ đồng nghĩa với cái chết. Kẻ nào dám bỏ trốn, cái chết đó sẽ càng đau đớn hơn. Lũ sâu bọ kia, đã rõ chưa?”
“Sir, rõ, Sir!!”
Sáu đứa trẻ căng cứng người, hét lên đầy tuyệt vọng.
Ta đã tham khảo phương pháp huấn luyện sát thủ để đào tạo bọn trẻ này. Một cận thần của phụ thân ta chuyên phụ trách những công việc ngầm trong bóng tối, và ta đã khai thác thông tin từ ông ta. Nhìn bề ngoài, ông ta chỉ là một quản gia hiền lành, nhưng trong giới này, ông ta lại là một nhân vật đáng gờm.
Ta giả vờ mè nheo đòi nghe chuyện, và thế là ông ta kể mọi thứ cho ta nghe như thể đang dỗ dành một đứa cháu gái. Chẳng hạn như từ “Sir”, cách gọi đầy kính trọng dành cho một người đàn ông, cũng là một trong những điều ông ta đã dạy ta.
“Phải bắt chúng gọi người huấn luyện là ‘Sir’. Ngoài cách gọi đó ra, tôi không chấp nhận bất kỳ hình thức xưng hô nào khác.”
Ông ta say sưa kể. Vì vậy ta cũng áp dụng luôn cách xưng hô này.
Có lẽ ông ta nghĩ ta chỉ là một tiểu thư nhỏ tuổi hiếu kỳ mà thôi. Không đời nào ông ta tưởng tượng được rằng một cô bé ngây thơ như thế lại thật sự áp dụng những điều mình nghe vào thực tế.
Người quản gia đó đã phục vụ từ đời trước của gia tộc, nay tuổi đã cao và được nghỉ hưu cách đây không lâu. Vì vậy, không ai trong dinh thự lúc này nhận ra ta đang huấn luyện đám tùy tùng bằng phương pháp đào tạo sát thủ cả. Nếu người quản gia đó còn ở đây, e rằng ông ta sẽ thốt lên “Chuyện vớ vẩn gì thế này?” rồi ra sức ngăn cản.
Nhưng ta cũng đã lường trước được chuyện này. Nhờ có ký ức của kiếp trước, ta biết rõ lúc nào ông ta sẽ nghỉ hưu. Đó là lý do ta chọn thời điểm này để thực hiện kế hoạch. Nhờ vậy, chẳng có ai cản trở ta cả. Người trong phủ hẳn nghĩ rằng ta chỉ đang đóng giả một cô giáo đáng yêu để chơi trò dạy học với bọn tùy tùng đồng trang lứa mà thôi.
Để xem nào, theo những gì ta nghe được thì mắng chửi té tát, liên tục sỉ nhục và gây áp lực tinh thần chính là phương pháp tốt nhất để đào tạo một sát thủ. Tất nhiên, ta không hề muốn dùng bạo lực bằng ngôn từ nặng nề như thế với những đứa trẻ chỉ mới mười tuổi. Ta thật sự không muốn làm thế, nhưng vì mục đích vĩ đại, đôi khi ta phải biến mình thành quỷ dữ.
Không hiểu tại sao, khóe miệng ta lại bất giác nhếch lên đầy thích thú.
✧
Hãy lùi thời gian lại một chút.
Từ trước đến nay, phụ thân luôn nói với ta:
“Con muốn gì cứ nói, ta sẽ cho con mọi thứ.”
Điều này đúng cả ở kiếp trước lẫn kiếp này. Trong kiếp trước, ta đã được mua đủ loại váy áo, trang sức và các tác phẩm nghệ thuật đắt đỏ. Nhưng ở hiện tại, ta không còn đòi hỏi nhiều như thế nữa. Vì ta nhận ra một khi đã chết đi, trang phục, đá quý hay bất cứ thứ gì cũng đều trở nên vô nghĩa.
“Nếu không có sức mạnh, ngươi sẽ không thể tồn tại.” Đó là chân lý.
Không phải ta không cần tiền. Trái lại, ta cần nhiều tiền hơn cả kiếp trước.
Ta nhớ lão cựu quản gia có nói rằng để đào tạo sát thủ, cần phải có một cơ sở huấn luyện đặc biệt. Cụ thể, đó là chướng ngại vật khổng lồ bằng gỗ, vũng lầy không thể băng qua, hay những vách đá dựng đứng… và rất nhiều thứ cần thiết khác. Nhưng dù khu vườn của phủ công tước có rộng lớn đến đâu, những thứ như vậy đương nhiên không thể có sẵn. Không còn cách nào khác, ta đành phải tự mình tạo dựng.
Vậy nên ta đã tìm đến phụ thân để bàn bạc.
“Con muốn xây một số công trình trong vườn để huấn luyện đám tùy tùng mới. Có thể sẽ tốn một ít tiền…”
Phụ thân cười vui vẻ và đáp.
“Đừng lo lắng về chuyện tiền bạc. Con cứ làm theo ý mình.”
Thật là một người cha tốt bụng.
Vậy là ta đã được cho phép. Ngay lập tức, ta mời thợ xây vào phủ và bắt đầu hướng dẫn họ các hạng mục công việc.
“Thưa tiểu thư, chiếc thang khổng lồ dựng đứng này quá cao. Nếu lỡ ai đó ngã xuống thì chắc chắn sẽ chết…”
Thợ xây lo lắng hỏi.
“Vậy thì lỗi là do kẻ đó. Không sao cả.”
“Nếu xây theo chỉ thị của tiểu thư, hồ bùn sẽ rất sâu. Người nào rơi vào đó sẽ giống như sa vào vũng lầy không đáy, không thể ngoi lên được…”
“Kẻ đó chỉ cần băng qua nó là được, rồi sau đó có chìm cũng không sao.”
“Dùng đá với kích cỡ này để xây núi nhân tạo, nếu chẳng may xảy ra đá lở thì người bên dưới sẽ bị nghiền nát thành tro bụi mất…”
“Ta không cần một kẻ chậm chạp đến mức không thể tránh được đá rơi. Xây như vậy thì càng tốt.”
Nhờ cuộc trao đổi đầy tính xây dựng như vậy, cơ sở huấn luyện cho tùy tùng đã hoàn thành. Những cây cột gỗ cao chót vót kèm thang dây, một vũng lầy sâu không đáy, một vách núi dựng đứng khổng lồ được xếp bằng vô số tảng đá lớn chất chồng, v.v… mỗi hạng mục đều tốn một khoản đầu tư không hề nhỏ. Ta thật may mắn khi có phụ thân là một người giàu có.
“… Serina, con có cách chi tiêu độc đáo quá nhỉ?”
Khi nhìn thấy hóa đơn thanh toán được gửi đến sau đó, phụ thân ta mỉm cười, gò má khẽ co giật.
✧
Thật ra, người quản gia đã có phần cường điệu khi kể cho Serina nghe về cơ sở huấn luyện sát thủ. Trên thực tế, nó không hề phức tạp đến mức đó, nhưng ông ta đã nói quá lên để câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Vậy mà Serina lại suy tính: “Nếu vậy, ta sẽ tạo ra thứ còn kinh khủng hơn thế nữa!” rồi thiết kế một cơ sở huấn luyện có quy mô lớn hơn nhiều so với những gì nghe được trong câu chuyện khoa trương này. Kết quả là một công viên giải trí phi nhân đạo với chủ đề “Ác ý” đã được tạo ra.
“Ta đã tạo ra thứ này cho các ngươi!”
Serina cười hài lòng và nói với bọn trẻ từ cô nhi viện như vậy khi tuyên bố khánh thành khu huấn luyện do chính tay mình thiết kế. Bọn trẻ đứng chết lặng, nhìn chằm chằm vào vô số chướng ngại vật khổng lồ, đầy hung hiểm trước mặt.

Chẳng lẽ… bọn mình phải vượt qua những thứ này sao?
Vẻ mặt của đám trẻ đã nói lên tất cả. Chỉ mỗi cô bé Emma thích leo trèo là có vẻ phấn khích với ánh mắt lấp lánh đầy háo hức.
“Nào, trước tiên hãy leo lên chiếc thang này đi.”
Serina chỉ vào chiếc thang gỗ khổng lồ được làm từ nhiều cây gỗ thô, trông rất nổi bật. Chỉ nhìn thôi cũng đủ hiểu, rơi từ trên đó xuống thì không thể nào chỉ gãy một hai cái xương đâu.
“Sir, đã từng có ai leo lên chiếc thang khổng lồ cao ngất ngưởng như sắp chạm đến mặt trăng đó chưa vậy, Sir?”
Oscar không kìm được mà lên tiếng. Cậu ta muốn chắc chắn rằng đây là thứ mà con người thật sự có thể leo lên, ít nhất là để đảm bảo tính mạng của mình.
“Chưa từng. Các ngươi là những người đầu tiên.”
Câu trả lời không chút thương xót. Và như thế, cánh cửa địa ngục dành cho bọn trẻ đã chính thức mở ra.
Lũ trẻ lần lượt gục ngã trước các chướng ngại vật phi lý trong chốn địa ngục trần gian mà Serina đã tạo ra. Hầu hết chúng chỉ leo đến được nửa chiếc thang, rồi sợ hãi đến mức đóng băng tại chỗ. Còn những ai may mắn vượt qua thứ ấy thì ngay sau đó cũng bị nhấn chìm trong hố bùn. Chỉ có Emma là đứa duy nhất đến được vách núi dựng đứng kia. Nhưng ngay khi đang trèo lên, cô bé lại trượt chân rơi xuống.
Thật đáng ngạc nhiên khi không có ai thiệt mạng. Serina bắt đầu suy nghĩ.
Tỷ lệ thành công quá thấp. Vấn đề nằm ở đâu nhỉ? Thể lực cơ bản ư?
Serina là người không bao giờ nhận mình sai, cho nên cô cũng chẳng hề nhận ra vấn đề là do độ khó của chướng ngại vật không phù hợp đối với bọn trẻ. Vì vậy, cô đi đến kết luận rằng bọn trẻ còn quá yếu để có thể đáp ứng các bài tập trong khu huấn luyện này. Thế là cô quyết định cho bọn chúng bắt đầu bằng việc rèn luyện thể lực.
“Để rèn luyện thể lực, chúng ta sẽ bắt đầu bằng môn chạy bộ.”
Lũ trẻ thật sự thở phào nhẹ nhõm khi nghe Serina tuyên bố như vậy. Thật ra, chúng chưa hiểu rõ vị chủ nhân này của mình.
Trong một khoảng thời gian ngắn, khu huấn luyện bị bỏ không. Sau đó, có lẽ vì tò mò, một số gia nhân trong phủ đã bị nơi này thu hút. Họ quyết định đến thử sức cho vui, nhưng hậu quả cho thấy đây hoàn toàn không phải là chuyện đùa. Rất nhiều người trong số họ bị thương nghiêm trọng. Cuối cùng, họ mới nhận ra đám trẻ mồ côi này thật đáng thương.
1-5 Huấn luyện
“Này, cậu ổn không? Cố lên!”
Richard cất tiếng gọi Louis, lúc này đã ngã khuỵu xuống. Cả hai đang phải chạy vòng quanh sân vườn cho buổi huấn luyện thể lực. Đã vài ngày trôi qua kể từ khi họ bắt đầu bài tập này.
Nhưng sân vườn của phủ công tước không hề nhỏ. Hai cậu bé phải vòng quanh một khu rừng có kích thước tương đương một ngôi làng nhỏ, và phải chạy đủ mười vòng. Chưa hết, họ còn phải mang trên lưng một bao cát có trọng lượng được tính toán sao cho vừa đủ sức chịu đựng của mỗi người.
Đương nhiên, những đứa trẻ có sức bền kém chắc chắn sẽ tụt lại phía sau. Ở độ tuổi này, sự chênh lệch về thể lực giữa nam và nữ chưa thật sự rõ rệt, cho nên chỉ cậu bé có thân hình mập mạp Louis là gánh nặng lớn nhất cho cả đội.
“Richard… Tớ không thể… Tớ thật sự không tiếp tục được nữa…”
Louis chống tay xuống đất, thở dốc từng hồi, nước mắt trào ra.
“Đồ ngốc, Louis! Cậu định bỏ cuộc ở đây thật sao? Con ả khốn kiếp kia sẽ không hề do dự mà giết cậu ngay đấy! Cô ta là ác quỷ, còn là loại ác quỷ tàn độc đến mức những con quỷ khác cũng phải chạy trốn! Trong mắt cô ta, mạng sống của chúng ta chẳng khác gì một dĩa đồ chua ăn kèm nhỏ bé trên mâm cơm tối mà thôi!”
“Nhưng… tớ ở lại cũng chỉ làm vướng chân mọi người…”
Richard vốn dĩ không ưa nổi những đứa yếu đuối như Louis. Khi còn ở cô nhi viện, mối quan hệ giữa bọn họ tệ đến mức lần nào đi lướt qua nhau, Richard cũng phải tặng cho Louis một cú đánh. Nhưng ở nơi này, cả hai đang phải đối đầu với một ả tiểu thư công tước cai trị bọn họ bằng nỗi sợ hãi và bạo lực, vì vậy đám cô nhi bất trị này buộc phải đoàn kết trước ả bạo chúa Serina.
Và ngay lúc này, kẻ thống trị bằng nỗi sợ đó đang từ từ tiến lại gần Richard và Louis.
“Ôi trời, không được đâu. Ta có lên lịch ngủ trưa vào giờ này đâu nhỉ? Này, Richard?”
Serina nở nụ cười như một con rắn đang chực chờ nuốt chửng con mồi.
“Sir, Louis đã hoàn toàn kiệt sức rồi ạ, Sir!”
Richard cố gắng cầu xin một chút lòng thương xót.
“Ồ vậy sao? Không sao đâu, cứ để cậu ta ngủ đi. Dù sao cũng không nên luyện tập quá sức. Chỉ là… trong lúc Louis nghỉ ngơi, các bạn còn lại vẫn phải tiếp tục chạy đấy nhé.”
Dĩ nhiên, Serina không hề có lòng thương xót.
Khốn kiếp… đúng là con quỷ đội lốt người. Chắc ả đã bỏ quên cả trái tim trong bụng mẹ luôn rồi.
Richard chửi thề trong đầu. Có thể nói cậu ta đã khá hơn trước đôi chút khi không còn nói thẳng ra với người đối diện. Chính những vết bỏng rải rác khắp cơ thể do phép thuật của Serina gây ra đã khiến cậu trưởng thành hơn.
“Sir, tôi có một thỉnh cầu, Sir.”
“Gì vậy? Người có nghĩa vụ lắng nghe ước muốn của ngươi là thần linh chứ có phải ta đâu?”
“Sir, vậy thì… tôi xin phép được vừa cõng Louis vừa chạy, Sir.”
Serina mở to mắt, rồi ngay lập tức nở một nụ cười thích thú.
“Đề nghị tuyệt vời đó, Richard. Được thôi, ta chấp nhận. Nhớ mang theo cả bao cát của cậu ta nữa nhé.”
“Không được đâu, Richard! Dù cậu có khỏe đến đâu đi nữa, chuyện này cũng bất khả thi!”
Louis cố gắng đứng dậy để ngăn Richard lại, nhưng bao cát trên lưng quá nặng khiến cậu khuỵu xuống ngay lập tức.
“Im đi! Từ giờ cậu chỉ là hành lý của tôi thôi. Hành lý thì không được tự tiện lên tiếng!”
Richard thô bạo kéo Louis lên lưng, rồi hai tay lần lượt xách hai bao cát lên. Cậu ta bắt đầu chạy chậm rãi. Nhưng cho dù Richard tự tin về sức mạnh của mình đến đâu, cõng trên lưng một người và vác theo hai bao cát khi chạy là cả một thử thách. Cậu ta gần như không thể nhấc nổi đôi chân.
“Ô kìa, ta nhớ mình có bảo ngươi đi dạo đâu nhỉ? Nếu ngươi không chạy, vòng này sẽ không được tính đâu nhé?”
Có vẻ như Serina đang rất vui vẻ.
Khốn kiếp… Sẽ có ngày mình đánh chết con quỷ cái này!
Richard nghiến răng nghĩ thầm. Trong đầu cậu ta tràn ngập hình ảnh Serina đang bị đánh nhừ tử bởi hàng chục cú đấm, nhưng hiện thực thì…
Hiện thực chẳng có gì thay đổi.
Cậu ta cố gắng di chuyển đôi chân mình nhanh hơn, nhưng cậu chợt nhận ra chân mình như bị ghì chặt xuống mặt đất, không thể nhấc lên nổi.
Tại sao… Mình yếu ớt đến mức này ư?
Ngay khi Richard đang tuyệt vọng bởi bản thân mình quá yếu đuối, Oscar và Emma chạy ngang qua, nhìn thấy và tiến lại gần cậu. Mỗi người lấy đi một bao cát từ hai bên cánh tay Richard. Bây giờ, hai người họ phải ôm đến hai bao cát, nhưng vẫn phải tiếp tục chạy, không thể dừng lại.
Isabel và Alice cũng chạy lại, vươn tay ra đỡ lấy Louis trên lưng Richard, tỏ ý muốn tiếp tục chạy cùng nhau. Như được tiếp thêm sức mạnh từ sự giúp đỡ bất ngờ của đồng đội, Richard bắt đầu nhấc chân chạy.
Khoan hãy nói đến Emma và Alice, nhưng Oscar và Isabel vốn không phải là kiểu người sẽ hành xử như vậy. Ở cô nhi viện, họ luôn cười nhạo những đứa trẻ yếu kém và không ngần ngại loại bỏ những kẻ ngáng đường mình.
Thật ra, khi vừa nhìn thấy hành động của Richard, cả hai đã cười khẩy.
“Thằng ngu.”
“Sao phải cố làm chuyện không thể như vậy chứ, đúng là kẻ ngốc.”
Tuy nhiên, trái ngược với lời nói của mình, bọn họ vẫn dang tay ra giúp đỡ Richard và Louis. Họ cũng tự chế giễu bản thân.
Rốt cuộc, chúng ta cũng trở thành lũ ngốc rồi.
Những người hầu trong phủ công tước đang đứng nhìn từ xa cũng không khỏi xúc động trước cảnh tượng ấy. Họ từng xem thường đám trẻ mồ côi được chọn làm ứng viên cho vị trí tùy tùng của tiểu thư Serina và cũng không hiểu nổi mục đích của những buổi huấn luyện kỳ quặc này. Nhưng giờ đây, chứng kiến ngay trước mắt nghĩa cử tốt đẹp của những đứa trẻ dành cho nhau, họ lại tự lý giải: “Thì ra tiểu thư Serina thật sự muốn uốn nắn đám trẻ mồ côi hạ tiện này thành những con người có ích!”.
Trong khi đó, Serina lại đang đắm chìm trong suy nghĩ. Cô nhớ mình chưa từng nghe lão quản gia đã về hưu kia nói về tình huống này. Cô đã không nhận ra rằng bản thân đã đi hơi xa… thậm chí là rất xa. Nếu vị cựu quản gia đó biết về chương trình huấn luyện của cô, chắc hẳn ông sẽ lên tiếng can ngăn.
“Tiểu thư, như vậy là quá đáng lắm rồi. Ngay cả chúng tôi cũng không tàn nhẫn đến mức đó.”
Thật ra, cô chỉ cần treo giải thưởng phù hợp là đã có thể kích thích tính cạnh tranh giữa các ứng viên. Trong khi đó, Serina lại không hứa hẹn bất cứ lợi ích nào, mà chỉ biết dồn ép họ không ngừng. Kết quả là bọn trẻ không những chẳng hề đấu đá lẫn nhau, mà ngược lại, gắn kết với nhau vô cùng mạnh mẽ.
Tất nhiên, Serina không hề nhận ra điều đó. Cô vẫn đang vò đầu bứt tai nghĩ cách đối phó với chúng.
Ta phải làm sao đây? Có nên khắt khe hơn nữa với bọn chúng không?
Thế là bọn trẻ đã đoàn kết lại với nhau, đồng lòng vượt qua những bài tập khắc nghiệt đến mức phi lý. Mặc dù thứ đang chờ đợi chúng ở phía trước là cả một địa ngục đầy rẫy các chướng ngại vật chết chóc, bọn trẻ vẫn kiên định lần lượt vượt qua từng thử thách trong khi không ngừng nâng đỡ nhau.
“Cố lên, Louis! Còn một bậc nữa thôi! Cố vượt qua chỗ này, sau đó cậu chỉ cần leo xuống là được!”
Từ trước đến nay, Louis vốn sợ độ cao nên không thể vượt qua thang gỗ khổng lồ. Vì vậy, khi cậu cuối cùng cũng leo lên được đến đỉnh và bắt đầu đi xuống phía bên kia, tất cả bọn trẻ đều hò reo như thể chính mình đã thành công vậy. Quả thật, bọn trẻ không chỉ trưởng thành về mặt thể chất, mà tinh thần cũng ngày một mạnh mẽ hơn.
Mặc dù kết quả đúng như Serina mong đợi, nhưng so với mục tiêu đào tạo sát thủ ban đầu thì cô đã đi chệch hướng rất xa. Phương pháp huấn luyện của Serina quá mức hà khắc, nên thay vì tạo ra một đội quân sát thủ máu lạnh, lại bồi dưỡng nên những con người chính trực với tinh thần nỗ lực, vì tình bạn và ý chí kiên cường.
Nội dung chương này chỉ khả dụng khi đọc từ ứng dụng COMI