Slide 1
previous arrow
next arrow

8640-ai-thu-nhat-4

Tháp canh bằng gỗ được dựng cao chót vót, cả bọn phải ngửa cổ trông theo mà cảm thấy choáng váng. Thái Trí Minh thở dài, cảm thán: “Mùa đông này có lẽ sẽ không dễ dàng.”

Trần Hoàng Khang cực kỳ đồng tình với câu nói này của Thái Trí Minh, anh từng sinh sống ở những đất nước có khí hậu thấp vào mùa đông, cái loại lạnh giá này không phải bất cứ người châu á sống vùng nhiệt đới nào cũng có thể tưởng tượng ra.

Còn nhớ ngày đầu tiên Trần Hoàng Khang đón mùa đông ở London, anh đã từng bị lạnh đến chảy máu cam suốt mấy ngày. Thiếu kiến thức về bảo vệ bản thân mùa giá rét, Trần Hoàng Khang có lần còn xém làm bản thân bị bỏng lạnh.

Những điều này mỗi khi nhắc lại đều khiến cho anh cảm thấy sợ hãi, anh chần chừ đôi chút rồi hỏi: “Các cậu đã từng trải qua mùa đông lần nào chưa?”

Thái Trí Minh bất ngờ, hỏi lại: “Cậu hỏi cái này làm gì?”

Lý Quý: “À … ừm … tôi chỉ muốn tìm hiểu xem các anh có kinh nghiệm hay có chút kiến thức về việc bảo vệ bản thân khi nhiệt độ giảm mạnh hay không thôi. Dù sao Việt Nam vốn là nước nhiệt đới.”

Thái Trí Minh đang xem xét xung quanh, nghe Trần Hoàng Khang nói vậy thì cười xào: “Ha ha! Không cần phải lo, cả tôi và Lý Quý đều có kinh nghiệm sinh tồn cơ bản. Dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên chúng tôi vào ải có loại thời tiết khắc nghiệt như vậy.”

Trần Hoàng Khang bất ngờ hỏi thêm: “Các anh đã từng trải qua nhiều ải như vậy rồi?”

Thái Trí Minh: “Đúng, không chỉ lạnh đến âm 30 độ, mà ngay cả sa mạc cũng đã từng trải qua.”

Anh trợn trừng “…” Âm 30 độ, chẳng lẽ là bị quăn thẳng sang Siberia?

Vừa nghĩ đến diễn cảnh phải sinh tồn trong thời tiết âm 30 độ, Trần Hoàng Khang cảm thấy da đầu đều tê dại.

Ba người lần lượt trèo lên cầu thang sắt, hướng đến căn nhà gỗ đơn sơ phía trên. Xoay tròn theo hình xoắn óc, kẻ trước người sau nối đuôi nhau đạp lên bậc thang mỏng manh.

Vừa đặt chân trên sàn gỗ, cả bọn đã bị gió mùa thổi đến co rúm, trên hành lang chắc đầy những thùng thiết to lớn. Khi mở ra kiểm tra, Lý Quý mới biết những chiếc thùng này dùng để chứa nước.

Thái Trí Minh vừa leo lên tháp đã chạy xồng xộc vào căn gác, không biết bên trong thảm đến cỡ nào chỉ nghe hắn gào lên rõ to: “Trời ơi, đây là nơi tôi phải ở suốt cả mùa đông sao?”

Quá hiếu kỳ, Trần Hoàng Khang cũng nhanh chân chạy theo.

Căn gác trước mặt anh diện tích không mấy rộng rãi, so với phòng trọ của sinh viên đại học nghèo còn muốn tệ hại hơn. Ít nhất, phòng trọ thông thường còn có nhà vệ sinh, ở đây cơ bản chỉ có một chiếc giường, một chiếc bàn và cái tủ nhỏ đặt vài cuốn sách cũ.

Thứ có giá trị nhất trong căn phòng này chính là lò sưởi và chiếc máy bộ đàm. Chỉ có như vậy, ngoài ra thì không còn gì nữa.

Trần Hoàng Khang nhìn chiếc giường, nhíu mày: “Cái giường này chỉ đủ cho một người nằm.”

Thái Trí Minh tất nhiên vẫn cực kì tự giác, hắn quăng cái ba lô lên giường, nằm dài xuống nệm, thản nhiên nói: “Tôi sẽ ngủ trên cái giường này, còn hai cậu thì nằm đỡ dưới đất vậy.”

Trần Hoàng Khang: “…” Khôn như anh, quê tôi đầy nhé.

Không thèm đôi co với Thái Trí Minh, Trần Hoàng Khang để balô lên trên bàn làm việc rồi xoắn tay áo bắt đầu dọn dẹp phòng óc.

Tháp canh không biết đã bỏ trống bao lâu, tuy không có bụi bám dày đặc nhưng cái mùi ngai ngái xung quanh cũng đủ khiến anh khó chịu. Với cương vị là một bác sĩ, Trần Hoàng Khang không thể chấp nhận được bản thân phải sinh hoạt ở một nơi dơ bẩn như vậy.

Nếu không thể chủ động lựa chọn chỗ ở, vậy chỉ có thể tự mình dọn dẹp.

Lý Quý trở lại phòng sau khi quan sát xung quanh một vòng xung quanh, nhìn thấy Trần Hoàn Khang đang cúi người gôm những chai bia nằm lăn lốc trên sàn nhà, còn Thái Trí Minh thì nằm ngửa trên giường liêm diêm như sắp ngủ.

Cậu cười khẩy một cái rồi bước tới cạnh giường, quăng cái balô nặng trịch xuống bụng của Thái Trí Minh, khiến hắn đau đến giật thót người: “A! Thằng điên này, mày muốn hại anh bể bàng quang hả?”

“Đứng dậy.” Lý Quý nói: “Không thấy người khác đang dọn dẹp hay sao mà còn nằm lì ra đó?”

Thái Trí Minh: “Hoàng Khang muốn dọn dẹp thì cứ để cậu ta dọn dẹp, mày làm như anh sai bảo cậu ta làm vậy.”

“Thứ mặt dày” Lý Quý xoay người cùng tham gia dọn dẹp “Nếu anh không phụ giúp thì tối nay ra ngoài hành lang mà ngủ, ở ngoài đó cũng rất sạch sẽ.”

Thái Trí Minh trợn trắng mắt, một đêm thức trắng khiến hắn cảm thấy cả người rã rời nhưng bị Lý Quý đâm chọt liên tục bên tai thì dù có muốn cũng chẳng dễ gì mà ngủ được. Vì vậy hắn quyết định lết cái thân mềm nhũng của mình cùng mọi người lau dọn.

Bài trí căn phòng vốn dĩ không nhiều nhưng vì lính canh tiền nhiệm sống quá cẩu thả nên căn phòng chỗ nào cũng dơ bẩn, cái mùi khai khai cứ quẩn quanh trong chóp mũi bọn họ.

Mất đến một khoảng thời gian kha khá, căn phòng mới thật sự được dọn dẹp chỉnh chu. Bên ngoài hanh lang, phía bên tay trái, nơi để những thùng chứa nước có gắn một máy bơm loại nhỏ, đường ống được dẫn xuống một giếng nước đã được lắp lại cẩn thận, tránh bụi bẫn bay vào.

Đó là nơi cung cấp nước sạch duy nhất tại đây.

Lý Quý khoang tay nhìn quanh một vòng rồi thông báo: “Ở đây không có nhà cầu.”

“Cái gì, thứ thiết yếu như vậy mà cũng không có?” Thái Trí Minh đang tựa người vào tường nghỉ mệt, nghe thế thì tức tối, cũng lao ngay ra ngoài: “Chết tiệt, thật sự là không có, vậy mỗi lần muốn đi nhà xí chẳng lẽ phải bò xuống dưới hay sao. Đợi bò xuống dưới chắc anh mày nhịn không nổi mà tè luôn ra quần.”

Lời nói của Thái Trí Minh tuy thô thiển nhưng không hề nói quá, tháp canh vốn được dựng rất cao, dụng ý để tầm nhìn của người canh gác có thể quan sát bao quát được phạm vi trông chừng. Nếu mỗi lần vệ sinh cá nhân phải đi lên đi xuống như vậy, có lẽ chẳng cần bị quái vật giết, bọn họ đã bể bàng quang mà chết.

Trần Hoàng Khang: “Vậy thì dựng nhà vệ sinh dã chiến đi.”

“Nhà vệ sinh dã chiến?” Thái Trí Minh hỏi: “Dựng như thế nào?”

Trần Hoàng Khang chỉ về phía cái giường sắt: “Dùng nó để dựng, lấy khung giường tựa vào lan can theo chiều thẳng đứng, tốt nhất là đặt ngay bên cạnh mấy thùng nước cho thuận tiện. Phía bên hông thì dùng grap giường phủ xuống làm rèm, nước sau khi sử dụng sẽ chảy thẳng xuống bên dưới, như vậy rất tiện.”

Thái Trí Minh nhảy cẩn lên phản đối: “Không được, tôi đã bảo cái giường ấy thuộc về tôi rồi mà.”

Lý Quý nhíu mày cắt ngang lời Thái Trí Minh, cậu hỏi tiếp: “Vậy còn việc vệ sinh kia?”

Trần Hoàng Khang: “Việc đại tiểu tiện thì dung hai cái thao nhôm bên trong, không phải mỗi lần đốt củi đều có tro hay sao. Dùng tro phủ lên chất thải, tránh cho mùi hôi thối bóc ra, sau đó mỗi ngày thay phiên nhau chuyển chất thải đó xuống dưới, chôn vào lòng đất là được.”

Thái Trí Minh: “Nè, mấy người có nghe tôi nói không, tôi bảo là cái giường đó của tôi. Mấy người muốn làm gì cũng phải hỏi tôi một tiếng xem tôi có đồng ý hay không chứ?”

“Anh muốn nằm trên cái giường đó thật à?” Lý Quý nhướng mày “Nhìn sự dơ bẩn của căn phòng em tự hỏi không biết tên canh gác trước đã trây bao nhiêu mồ hôi, nước tiểu, thức….”

Lý Quý hét lên: “Im đi! Mày muốn lấy cái giường của anh đến không từ thủ đoạn như vậy? Ghê tởm cho một thiếu niên thanh thuần, muốn lấy thì lấy đi, đừng có mà ở đấy tấn công tinh thần của tao.”

“…” Trần Hoàng Khang lắc đầu, trong lòng rất tò mò, rốt cuộc Thái Trí Minh ở ngoài đời làm công việc gì mà lại có một tâm hồn thú vị như vậy.

Mọi người cùng nhau hợp lực dựng một nhà vệ sinh dã chiến theo lời của Trần Hoàng Khang, khung giường được làm bằng sắt nhưng bên trong khá rỗng nên không mấy nặng, một mình Lý Quý cũng có thể dễ dàng khinh lên.

Grap giường quả nhiên đã lâu không được giặt giũ, cái mùi ngai ngái bốc lên khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. Tần Hoàng Khang không muốn mùi hôi theo gió bay vào phòng liền lôi một bịch bột giặt nho nhỏ nằm trong tủ đồ, bắt đầu nhúng nước giặt giũ.

Xà phòng được thả vào chậu nước, Trần Hoàng Khang liền xoắn quần, dùng chân đạp lên grap giường. Chất dơ từ trong drap giường hoà vào nước, chẳng mấy chốc, cả chậu đã chuyển thành màu đen. Phải thay ba lần thì nước mới ngừng chuyển màu, drap giường cũng hiện lên màu sắc vốn có của nó, một màu xanh nhạt.

Trần Hoàng Khang đổ đi nước xà phòng cuối cùng, chuẩn bị xả sạch drap giường. Anh tựa vào miệng thùng sắt, cố kéo cái xô nước nặng chịch ra ngoài bỗng nhiên chân trái tiếp xúc với sàn nước trơn trượt khiến cả người lung lay xuýt ngã.

May mắn thay lại có người nhanh chóng chạy đến đỡ lấy cả người Trần Hoàng Khang, Lý Quý ở phía sau nhìn anh nằm trong lòng mình, ngại ngùng nói: “Sao lần nào anh cũng bất cẩn như vậy, nếu tôi không kịp đỡ, chắc anh đã xoạc chân đo sàn rồi.”

Tình huống ngại ngùng không vì lời nói của Lý Quý mà giảm xuống, hình như còn có xu hướng tăng thêm. Trần Hoàng Khang chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân lại vụng về như vậy, đã thế cả hai lần đều diễn ra trước mặt một cậu trai nhỏ hơn mình rất nhiều tuổi, còn nhận sự giúp đỡ từ cậu.

Nói không cảm thấy mất mặt thì là nói dối.

Anh ngường ngùng cười: “May quá mà có em đỡ kịp.”

Lý Quý lắc đầu cười, cũng hiểu là anh đang ngại ngùng nên không nói thêm gì, cậu cuối người lụm những ván gỗ mà khi nãy làm rơi xuống đất.

Trần Hoàng Khang nhanh chóng nhặt phụ, có chút thắc mắc: “Em lấy mấy tấm ván này ở đâu vậy?”

Lý Quý: “Em với anh Minh xuống dưới bổ củi dự trữ cho mấy ngày kế tiếp dùng, tiện thể lựa một khối cắt thành ván, dùng chúng gắn lên khung giường, tránh cho gió thổi vào trong.”

Khung giường dù sao cũng không quá chặt chẽ, nếu không che chắn kĩ thì đến khi tuyết rơi, chắc chắc sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều.

Lý Quý cầm những tấm ván gỗ mỏng, luồn từng tấm qua các thanh dọc , miếng này san sát miếng kia dần dần che khuất ánh sáng và gió lạnh bên ngoài. Mặc dù không chắn gió hoàn toàn  nhưng Trần Hoàng Khang đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Bây giờ đã là mùa đông, tay chân anh ngâm nước lạnh nãy giờ đã có xu hướng dần dần tê cứng. Nhanh chóng xả sạch và treo drap giường lên, cả hai cùng nhau chạy về phòng sưởi ấm.

Lò sưởi đã được đốt sẵn, phả ra từng hơi ấm bên trong căn phòng.

Trần Hoàng Khang mang theo ấm nước đặt lên lò sưởi, đánh tiếng với Thái Trí Minh, người vẫn luôn dí mắt vào cái bảng ghim trên tường: “Trên đó có gì mà anh Minh chăm chú dữ vậy?”

Thái Trí Minh: “Cũng không có gì, chỉ là mấy tờ thông báo mất tích được ghim lên.”

Lý Quý: “Thông báo mất tích gì cơ?”

Thái Trí Minh: “Có nhớ những gì gã thị trưởng đã nói hay không, về lý do tại sao chúng ta phải canh chừng ở đây suốt mùa đông.”

Trần Hoàng Khang: “Ý anh là những vận động viên bị lạc đường?”

Thái Trí Minh bỗng nhưng nghiêm giọng: “Đúng vậy, nhưng có lẽ là gã ta đã quên hoặc gã cố tình che dấu, những người mất tích được ghim trên bảng thế nhưng đa phần là người dân trong thị trấn, vận động viên chỉ chiếm số ít mà thôi.”

Người đầu tiên hiểu rõ ẩn ý của Thái Trí Minh là Lý Quý, cậu đang ngồi trên đống củi được xếp ngay lối đi, nghe vậy thì đứng dậy tiến lại bảng ghim.

Phía bên trên được gắn đầy những mẫu tin mất tích được cắt ra từ báo, thời gian khá rời rạc, nhưng nhìn chung tất cả những vụ án đều cách nhau hai năm.

Trần Hoàng Khang ngồi cạnh lò sưởi có chút không hiểu bọn người đang bu quanh bảng gỗ: “Hai người nhìn chằm chằm vào đấy gần nửa tiếng rồi, không cảm thấy chán sao?”

“Ha ha, quả nhiên là người mới. Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy bầu không khí thoải mái này.” Thái Trí Minh cười xoà, hắn xoay người ngồi xuống cạnh Trần Hoàng Khang, bỏ lại Lý Quý đừng đó một mình.

Dưới sàn bây giờ đang bày đầy các vật dụng trong ba lô của Trần Hoàng Khang, túi ngủ, vài bộ quần áo, chăn, đồ dùng cá nhân và một ít lương khô được chuẩn bị sẵn.

Đa phần là thực phẩm ăn liền trong quân đội như cơm tự xôi, mì gói, trà, cà phê các loại.

“Nhiêu đây đồ ăn làm sao đủ dùng cho cả mùa đông?” Trần Hoàng Khang cẩn thận phân ra từng loại, anh đếm đếm số lượng mấy lần mới chắc chắn đám đồ này chưa đến hai mươi ba phần.

Thái Trí Minh ngồi xuống bên cạnh cũng bắt đầu bỏ đồ trong ba lô của hắn ra, chủng loại và số lượng không khác nhau, nghĩ đoạn hắn đáp: “Chắc chỉ là tạm ứng, nếu hết sẽ được phân phát thêm.”

Trần Hoàng Khang: “Đã từng có trường hợp tương tự như vậy chưa?”

Thái Trí Minh lắc đầu: “Riêng tôi thì chưa.”

Lý Quý không nói gì, cậu tiến thẳng lại bàn làm việc. Ngoại trừ bộ đàm, radio, còn có một chiếc điện thoại bàn cũ được lắp đặt sẵn.

Ngay bên cạnh bàn điện thoại có dán một tờ giấy ghi chú đầy đủ số điện thoại, phải mất một lúc Lý Quý mới tìm thấy số điện thoại gã thị trưởng nằm lẫn lộn trong đám thông tin dày đặc, cậu nhanh chóng bấm số gọi đi.

Rất nhanh sau đó, đầu bên kia đã bắt máy. Lý Quý cùng gã thị trưởng nói chuyện cũng không quá lâu nhưng sắc mặt theo từng phút lại đen đi một phần, khiến cho hai người còn lại cảm thấy có chút bất an.

Sau khi gác máy, Lý Quý không ngừng ngại thông báo: “Có hai tin, một tin tốt và một tin xấu. Hai người muốn nghe tin nào trước.”

Vào giờ phút căn thẳng như thế này, cả Thái Trí Minh và Trần Hoàng Khang thế nhưng lại thần giao cách cảm mà đồng lòng chọn: “Tin tốt!”

Lý Quý nhúng vai đáp: “Gã thị trưởng bảo lương thực sẽ tiếp ứng theo tuần, cứ mỗi tuần sẽ cho người giao lương thực tới.”

“Vậy còn tin xấu?” Thái Trí Minh căn thẳng nhìn chằm chằm vào mắt Lý Quý, hắn biết rõ, chuyện không đơn giản chỉ như vậy.

Lý Quý: “Tin xấu chính là chúng ta phải đi đến chỗ tập trung để lấy lương thực. Đoán xem chỗ tập kết nằm ở đâu?”

“Không biết, em mau nói đi, là ở đâu?” Trần Hoàng Khang vừa lắc đầu vừa hối thúc.

Vuốt mặt một cái, Lý Quý mới trả lời: “Là ở tháp canh số năm.”

“CÁI GÌ?” Thái Trí Minh hét lớn, cả người bậc dậy, lao về phía Lý Quý. Hắn nắm lấy cổ áo cậu là hỏi lại: “Mày nói lại cho tao nghe, chỗ tập kết nằm ở đâu?”

Lý Quý mặt kệ thằng anh đang nổi khùng của mình, cậu vẫn lặp lại câu nói cũ: “Là ở tháp canh số năm.”

Thái Trí Minh: “Đờ mờ chúng nó, thật sự rất biết chọn chỗ tập kết, chọn ngay bọn sâu mục chuyên đục khoét đồ của người khác.”

Lần này một người ngây ngô như Trần Hoàng Khang cũng dần cảm thấy mọi việc có chiều hướng ngày càng nghiêm trọng. Ở một nơi hẻo lánh, lương thực là thứ vô cùng quan trọng, giờ đây thứ quan trọng nhất lại đang nằm trong tay một kẻ gian xảo, vậy thì việc tranh chấp ẩu đả là điều sớm hay muộn mà thôi.

Trần Hoàng Khang: “Có thể yêu cầu họ thay đổi địa điểm hay không?”

Lý Quý lắc đầu: “Điều này là không thể, dù có đổi điểm đi chăng nữa, thì vị trí cũng chỉ quan quẩn tại khu vực tháp số năm và tháp số một.”

Trần Hoàng Khang: “Ý em là khu vực chúng ta được thả xuống lúc đầu?”

Lý Quý: “Đúng, nếu là tại khu vực đó, chúng ta cũng chưa chắc đã giữ được lương thực.”

Trần Hoàng Khang nhíu mày: “Tại sao?”

Lần này Thái Trí Minh tiếp lời, hắn nhíu mày nói: “Vì những nhóm gần khu vực tập trung sẽ nhanh chân hơn chúng ta, bọn họ có ưu thế về địa lý. Đến lúc đó lương thực của chúng ta cũng bị bọn họ cướp sạch.”

Lý Quý gật đầu: “Vậy nên để bọn tháp số năm giữ cũng tốt, như vậy lương thực sẽ không bị cướp sạch sẽ.”

Trần Hoàng Khang suy nghĩ về lời nói của Lý Quý, ý của cậu không sai, nếu tháp canh số năm được giao trọng trách phân chia lương thực, vậy ít nhất vẫn có người đứng ra chịu trách nhiệm về số đồ ăn của các thành viên.

Dù muốn chiếm đoạt số lương thực đó, bọn người ở tháp số năm cũng phải kiêng dè. Nếu chọc tức khiến những nhóm còn lại liên hợp trả thù, vậy kết cục của bọn họ sẽ rất thảm.

Cuộc đối thoại cứ như vậy mà ngừng, bởi vì chuyện vẫn chưa đến thì dù có tính ra trăm kế, chắc gì đã bớt lo trong lòng. Cả ba quyết định quẳng việc lương thực ra sau đầu.

Sắc trời đã ngã về Tây, ăn tối rồi vệ sinh cơ thể sạch sẽ, cả bọn bắt đầu đóng cửa nghỉ ngơi.

Đêm xuống, Lý Quý xung phong làm người trực đêm đầu tiên, dù sao cả cậu và Thái Trí Minh đều là người có kinh nghiệm đi trước, Trần Hoàng Khang vì vậy mà được ưu tiên xếp vào vị trí cuối cùng.

Trong bóng tối, Thái Trí Minh nằm gọn trong túi ngủ được phân phát, bên cạnh cái lò sưởi, rồi chìm dần vào giấc ngủ.

Trần Hoàng Khang vốn không phải là người dễ ngủ, nhưng vất vã lâu như vậy, giờ đây được đặt lưng xuống túi ngủ mềm mại, bên tai là tiếng tí tách của củi lửa, không quá lâu anh cũng thả hồn về với Chu Công.

Giấc ngủ này đến rất nhanh mà cũng rất sâu, bất chấp cả tiếng ngáy khò khè từ Thái Trí Minh đánh ập vào sau gáy.

Mọi thứ tất thảy đều yên bình, Lý Quý lúc này nằm trên chiếc nệm cũ có sẵn trong căn phòng, tay đặt dưới gối, mắt hướng về ánh trăng sáng vằn vặt đang treo giữ màn đêm.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, tại thời điểm Lý Quý xuýt nữa nhắm mắt ngủ thiếp đi, thì bỗng một thứ ánh sáng nhập nhoè loé lên.

Cậu bật người dậy, mở cửa, bước hẳn ra ngoài hành lang. Lần này có thể xác định rõ, ánh sáng đó phát ra từ tháp canh số một.

Bố cục của các tháp canh được dựng lên rất cao, từ mỗi tháp canh đều có thể dễ dàng quan sát được những tháp canh còn lại nên Lý Quý mới có thể dựa theo tia sáng mờ ảo mà xác định vị trí bên kia.

Cậu nhíu mày nhìn chằm chằm vào tháp số một, thứ ánh sáng cứ chớp tắt liên hồi kia chính là đèn pha chiếu xa, dùng trong việc hướng dẫn đường cho người đi lạc.

Vậy có nghĩa rằng đã có ai đó thật sự đi lạc và họ đã liên hệ radio của tháp canh để nhờ giúp đỡ.

Thế nhưng điều khiến Lý Quý cảm thấy khó hiểu là vì sao radio của họ lại không bắt được tính hiệu?

/ Uỳnh! / – Tiếng cầu giao từ xa vang lên, tháp canh số năm cũng vừa mở đèn.

Thái Trí Minh và Trần Hoàng Khang vốn đang ngon giấc thì bị cơn ớn lạnh đánh thức, anh lồm cồm bò dậy nhìn ra ngoài hành lang nơi Lý Quý đang đừng, hỏi vọng ra: “Lý Quý, em làm gì ngoài đó vậy?”

Trí Minh choàng vội cái chăm quanh người, cũng đi ngoài: “Mấy tháp canh đó mở đèn pha làm gì vậy?” – vừa ngáp hắn vừa hỏi.

Lý Quý: “Có lẽ là chỉ đường cho người đi lạc.”

“Hả, vậy sao mày không mở đèn pha lên?” Thái Trí Minh tức giận đập mạnh vào vai Lý Quý, anh toan bước về phía hộp điện thì tay bị kéo lại.

Lý Quý nhíu mày, gằn giọng nhắc nhở: “Đừng, nếu mở đèn là điều kiện tử vong thì sao?”

Thái Trí Minh sực tỉnh, hắn đăm chiêu nhìn về phía tháp canh sáng đèn rồi xoay người bước vào phòng, cầm lấy điện thoại gọi theo dãy số trên bàn.

Nhưng gọi mãi gọi mãi, đổi từ số này sang số khác chỉ đổi lại một kết quả. Tổng đài liên tục thông báo, các số điện thoại trên đều đang bận, không thể liên lạc được.

Trần Hoàng Khang tay chân lóng ngóng, chân dính một chỗ không biết bản thân nên làm gì. Từ lúc tỉnh dậy anh chỉ im lặng nhìn mọi người xoay quanh.

Bản thân lần đầu tiên trải qua loại sự kiện kì dị này, anh thật sự không biết mình nên giúp đỡ mọi người như thế nào, cũng không biết bản thân so với không khí khác nhau ra sao.

“Lý Quý, hay là em vào phòng trước đi, bên ngoài lạnh lắm, nếu đổ bệnh sẽ không tốt.” Trần Hoàng Khang đánh bạo, phá tang bầu không khí căng thẳng: “Vã lại bên trong cũng có thể quan sát được mọi thứ bên ngoài.”

Nghe thấy lời nhắc nhở của Trần Hoàng Khang, Lý Quý mới giật mình, chạy nhanh vào phòng: “May mà có anh nhắc nhở, nếu em thật sự đổ bệnh thì với điều kiện hiện tại cũng khó mà tìm được thuốc chữa trị.”

/ Rầm! / – Thái Trí Minh sau lần thứ mấy chục lần gọi điện bất thành, hắn tức giận dập mạnh cái tai nghe xuống bàn: “Mẹ nó, gọi hết cả dãy số, số nào cũng bận là cái khỉ gió gì?”

Cái điện thoại bàn rõ ràng buổi chiều vẫn còn chạy tốt, vậy mà giờ đây lại giở chứng chống đối, gọi cho ai gọi lại mấy lần đều thông báo thuê bao đầu dây bên kia đang bận, ngăn cản họ liên lạc với thế giới bên ngoài.

Lý Quý ra hiệu cho Thái Trí Minh ngừng lại, một lần thì không sao nhưng nhiều lần đều cho ra một kết quả vậy nghĩa là có ẩn ý bên trong.

Cậu quay lại bàn làm việc, cố dò sống radio thêm lần nữa nhưng hiển nhiên vẫn như lúc đầu, không bắt được chút tín hiệu nào.

Tại thời điểm mọi người đang căn thẳng vây quanh cái đài sắt kêu rò rè thì ánh đèn bên ngoài bỗng nhiên phụt tắt, một âm thanh kinh hãi vang lên.

/ G———r———à———o /

Trần Hoàng Khang giật bắn mình, anh sợ hãi nhìn về phía sau, giữa khoảng không mờ nhịt, ánh mắt anh vô tình chạm vào hai đốm đỏ phía xa xa.

Màu đỏ này thật sự rất quái dị, chúng như những bóng đèn được bật mở, phát ra tia sáng đỏ loè loè.