8481-chuong-1-tran-troi-cua-me
Cố Mĩ Nghi trước khi mất
– Con gái , con nghe lời mẹ , sau này con phải đi tìm cha con nghe không, dù ông ấy muốn con làm gì thì con phải làm như vậy . Nhất định nghe lời ông ấy con nhé
– Con phải sống tốt nghe chưa
– Tại sao con phải đi tìm cha , ông ấy đến giờ còn chưa xuất hiện nữa – Mĩ An sụt sùi khóc
– đừng nói vậy An nhi , là mẹ có lỗi với ông ấy , đời này mẹ không bù đắp được cho ông ấy
– Dạ – Mĩ An nhẹ nhàng đáp lại với dáng vẻ mệt mỏi
– Mẹ mệt rồi , on phải ngoan , mạnh mẽ kiên cường nhé , yêu con ! Cố Mĩ Nghi không còn sức nữa , mệt mỏi nằm xuống
– Mẹ ! Mẹ à ! Mau tỉnh lại đi ! Cô gào khóc thất thanh rồi ngất đi
Lúc tỉnh dậy , đầu đau như bú bổ , quay cuồng như chong chóng , mãi mới nhận ra là đây không phải nhà mình
– Mĩ An , con tỉnh rồi sao , tốt quá , con có đau ở đâu không con ? Bác Hạnh – hàng xóm thân thiết của tôi hỏi tôi với giọng điệu lo lắng
– Con không sao rồi , mà sao con lại ở đây ạ ? Cô nheo mắt nhớ lại , hốt hoảng
– Bác ơi , mẹ con sao rồi bác , mẹ con đâu ? Cô hỏi dồn bác với vẻ mong chờ
– Mj con , bà ấy ..đi rồi .
– không mà , không phải đâu , bác lừa con . Cô hốt hoàng chối đẩy sư thật
– Bác cho con ở một mình chút
Ừ , có chuyện gì nhớ nói với bác , giúp được gì thì bác sẽ giúp
Khóc một hồi rồi cũng cảm thấy dễ chịu hơn dôi chút . Tinh thần cô như hoàn toàn suy sụp
Hai tháng sau
– Đây có đúng dịa chỉ nhà ông ấy không , mình phải đi kiếm rất lâu mới được ! Haizz mong là đúng!





