8232-quyen-1
Tắm táp chưa bao giờ khổ sở như lần này, xong xuôi Lương Khất leo lên giường đắp chăn che nửa mặt cố gắng làm bộ dáng ngủ say, đôi mi dày cong rũ bóng một đôi mắt khép hờ qua kẽ chăn nhìn bóng người kia vào phòng thu dọn thùng gỗ, rồi lại lúi cúi dọn dẹp sạch sẽ một ít nước dưới sàn mà y không cẩn thận vung vãi khi bước ra, trong lòng y bỗng có một chút khó chịu, một chút tội lỗi lại phần nhiều đắc ý.
Cái tên nhóc đệ đệ cao ngạo này vậy mà thực sự chăm sóc y không nề hà than vãn. Trước giờ y vẫn chưa từng được ai chăm sóc như chăm bông chăm hoa như vậy đâu.
Nếu Lương Nhất không phải là đệ đệ y, không phải là thân ruột thịt, mà chỉ là một người nam nhân bình thường… Lương Nhất trùm kín luôn chăn qua đầu giả vờ ngọ ngậy xoay người vào vách tường. Không không có nếu như. Nước tắm thêm chút dược liệu an thần Lương Khất mơ màng nghĩ ngợi rồi cũng thiếp đi. Trong mơ y cảm thấy cơ thể bềnh bồng, có cái gì đó lành lạnh mơn trớn khắp da thịt mình. Nhột nhạo nhưng đầy thoải mái.
Lương Nhất nhìn người vùi mình trong chăn thì mìm cười khổ sở. Hắn kéo chăn trùm ra khỏi mặt Lương Khất, nhìn người ngủ say, môi mở hờ thở nhẹ. Lương Nhất đưa tay chạm nhẹ mi mắt đang nhắm kia, rồi di chuyển nhẹ nhàng một đường phác họa khuôn mặt tú mỹ hồng hào từ sóng mũi đến làn môi người đang ngủ.
Hơi thở Lương Khất vì được thả lỏng nên vẫn nhịp nhàng, khuôn ngực gầy gò sau lớp chăn đưa lên hạ xuống theo tiếng tim đập của Lương Nhất, đã biết bao lần khi ca ca còn hôn mê hắn vẫn thường xuyên chiếu cố cơ thể này, một lúc lau rửa một lúc vân vê, khuôn ngực phẳng phiu lại đủ để hắn thỏa mãn xoa nắn trong lòng bàn tay. Mỗi lần như thế hắn lại không kìm được mà phủ lên cơ thể ấy tràn ngập ấn ký của mình. Giờ ca hắn tỉnh dậy lại một mực không cần hắn chăm sóc lại cứ vô tình hữu ý hết lần này đến lần khác bày ra bộ dáng câu dẫn mặc người đưa đẩy cứ như thể đang dày vò tra tấn hắn.
“Ca… huynh muốn trừng phạt ta đến khi nào…”
Lương Nhất lầm bầm trong lòng, rồi lại lắc lắc đầu như không muốn nghĩ đến điều gì đó. Hắn cúi người hôn nhẹ lên cái trán người đang ngủ. Hôn thật ôn nhu, thật nhẹ nhàng, như chạm nhẹ, như lướt khẽ, không rõ ràng chẳng để lại dấu vết. Rồi lại như thường lệ hắn trải tấm nệm mỏng bên dưới sàn nhà lạnh giá mà cuộn mình dưới chân giường huynh trưởng mình mà ngủ. Thỉnh thoảng lại đưa tay lên chạm chạm, nắm nắm bàn tay vô tình buông xuống của Lương Khất, xong lại đặt lại vào chăn, gém lại thật kỹ góc chăn mới thu tay ngủ tiếp.
Ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ nhỏ vẫn vằng vặc soi sáng, phủ một lớp mờ nhạt chiếu lệch một góc giường lại lan tỏa xuống dưới nền nhà, nơi có người nằm bên dưới chân giường, ánh sáng bao phủ khiến khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra rõ ràng dưới trăng, mắt nhắm nhưng môi lại cong lên một chút không rõ là vui hay khổ sở.
Lương Khất cho dù ở đâu y cũng giữ thói quen dậy sớm, nhưng hôm qua có lẽ do tâm lý mệt mỏi ngủ trễmà khi thức dậy đã là giữa trưa.
“Huynh đừng lo, cứ đi đi… Ta sẽ thật chu đáo.”
Một giọng nói ngọt ngào lại có phần nũng nịu cười cợt từ bên ngoài hiên vọng đến. Lương Khất vốn mơ mơ màng màng lại bị tiếng cười nói xuyên đến nhột tai, khó chịu.
Y không nghe nhầm chứ, sao lại có giọng nữ nhân nơi này.
Lương Khất bối rối, vội vã xuống giường, nhưng tay chân lóng ngóng lại bước hụt khiến y ngã rầm.
“A!”
Nghe tiếng thất thanh từ phòng vọng ra, Lương Nhất bỏ mặc đám người chờ ngoài cửa mà vội phóng như bay vào phòng.
“Ca! Huynh không sao chứ?!”
Vội vã đỡ Lương Khất đang lúng túng đứng lên ngồi lại trên giường.
“Không… ta chỉ bất cẩn chút thôi.” Lương Khất xấu hổ xua xua tay tỏ vẻ không sao, nhưng Lương Nhất lại ngó đông ngó tây sờ mó khắp người y xem y có bị thương ở đâu không.
“Tử ca, Khất ca không sao chứ?” Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, cô gái nhỏ dân quê hơi lúng túng ló đầu vô dò hỏi.
“A…?” Lương Khất có hơi sững sờ khi thấy một thiếu nữ tầm mười sáu mười bảy, bím tóc hai bên xinh xắn, một thân áo xanh lam nhạt màu thanh thoát, tuy đơn sơ nhưng không quê mùa như giọng nói của nàng. Cô gái nhỏ trong ánh nhìn mập mờ của y đang có vẻ khó xử không biết nên đứng yên hay vào trong thì phải.
“Đây là Tiểu Mỹ, học tử của Hà đại phu. Hôm nay đệ có việc phải về muộn nên nhờ nàng ấy qua chiếu cố huynh.” Lương Nhất lên tiếng đánh gãy sự nghi hoặc tò mò của huynh trưởng hắn.
“Phải á, sư phụ muội hôm nay bận rồi, nên muội qua thay ông ấy.” Nói rồi hơi phùng má vẻ giận dỗi sư phụ, một bộ dáng thiếu nữ ngây thơ đáng yêu.
“Ngươi đi đâu…?” Lương Khất không quan tâm đến biểu tình của cô nàng, chỉ quay qua nhìn người kế bên mình nhíu mày hỏi.
Từ lúc y tỉnh dậy đến giờ chỉ biết Lương Nhất mỗi sáng sẽ lên thư quán dạy đám nhóc một chút đến trưa sẽ về quanh quẩn bên y, những lúc ấy thì Hà đại phu sẽ qua chiếu cố tám chuyện thiên hạ cho y đỡ buồn. Hôm nay Lương Nhất không đi dạy lại còn nhờ người chăm lo cho y.
Như nhìn ra sự lo lắng bất an của huynh trưởng, Lương Nhất ôn nhu võ nhẹ vai y trấn an.
“Đệ muốn theo đoàn săn vào rừng. Thịt khô dự trữ sắp hết, đệ cần thêm môt ít để dành cho lễ tết sắp tới.”
A! Nhanh như vậy mà sắp đến tết ư.
“Đừng lo đệ sẽ cố gắng về sớm.” Nói rồi lơ đễnh đưa tay vuốt nhẹ má y. Lương Khất vốn còn thất thần vì một cái chạm nhẹ mà tim như giật nảy, cả khuôn mặt bất giác đỏ lên như vừa bị ai chơi đùa. Thật quá mất mặt đi, trong lòng thầm mắng ta mới không thèm lo cho ngươi, ta ở nhà chơi với tiểu muội muội, hứ.
Cho dù ngoài mặt tỏ ra không có việc gì, nhưng một người đã quá quen thuộc với sự ỷ lại người khác trong một thời gian dài, bất giác trong lòng Lương Khất tràn ngập lo lắng. Nguyên cả ngày từ lúc Lương Nhất đi, y vẫn ngồi trong phòng không xuất môn.
Trong căn nhà cũ kỹ không rộng rãi này vậy mà y lại tràn ngập cảm giác không an toàn.
Tiểu cô nương chán chết ngồi nhìn nam nhân xinh đẹp có phần yếu nhược này trong lòng lầm bầm người gì mà khó gần muốn chết. Người này kể từ lúc Tử ca đi thì chỉ ngồi yên vị một chỗ hướng cửa sổ nhìn ra cây đào già ngoài hiên. Rõ ràng mắt không thấy mà cứ mở to mắt nhìn ra đó suốt. Cô dù có cố gắng bắt chuyện nhưng y cũng chỉ trả lời ậm ừ qua loa, ngay cả cơm cô cố gắng nấu cũng chỉ gắp hai đũa có lệ mà thôi. Mặc dù Lương Nhất có chuẩn bị sẵn đồ ăn cho Lương Khất nhưng tiểu cô nương vì muốn lấy lòng ca ca của người thương mà cố ý làm thêm vài món riêng để xen vào, lại đặt sát trước mặt Lương Khất. Tiếc rằng người kia không đụng đũa bao nhiêu. Rõ ràng cô nấu không dở mà.
Tiểu cô nương mặt mày ủ ê, nằm ườn ra bàn lại không biết không phải cô nấu cơm không ngon chỉ là Lương Khất đã quen với mùi vị do người kia làm rồi mà thôi. Mà bản chất của Lương Khất trước giờ vốn lãnh đạm, chỉ lo học hành không tiếp xúc nữ nhi tình trường, thậm chí đối với những hồng nhan xung quanh đệ đệ mình cũng cố kỵ. Vì những hồng nhan này đa phần là kỹ nữ hoa khôi của các lầu quán nổi tiếng khiến mỗi lần y đi tìm hắn mà như muốn lật tung cả trấn. Lương Khất cảm thấy khinh thường với hành vi phóng đãng của đệ đệ mình lúc trước, cảm thấy hắn quá phong lưu lại bạc tình, đổi hồng nhan kỹ quán như thay áo mà những nữ nhân này lại như phi tử tranh sủng, chỉ cần được đệ đệ y để mắt một chút đã đắc ý lên trời. Nên trong thâm căn cố đế Lương Khất đối với những nữ nhân vây quanh đệ đệ mình đều có chút chán ghét. Nhưng y nhìn tiểu cô nương phụng má có vẻ dỗi hờn đầy ngây thơ trước mắt lại không biết phải cư xử thế nào đành giả vờ ngó lơ. Ta mù ta không biết gì.
“Lương ca… Tử ca có người trong lòng nào chưa vậy?” Giọng nói nhỏ nhẹ, có phần rụt rè làm phá vỡ không khí trầm lặng khó thở giữa gian phòng nhỏ hẹp.
Lương Khất như có tất giật mình, nghe câu hỏi từ miệng tiểu cô nương thì khẽ run vai, xoay người lại. Đôi mắt y mờ sương lại nhìn rõ một mảng ửng hồng trên gò má nho nhỏ của tiểu cô nương.
“Ta không biết.” Y trả lời từ tốn, trong lòng lại thập phần khó chịu.
“Muội biết ngay mà! Từ lúc huynh ấy dọn đến đây cũng không thấy cô nương nào ghé qua.” Tiểu Mỹ cô nương hai mắt sáng rực, nhỏm cả người dậy kích động reo lên. Lương Khất cảm thấy trong lòng thập phần ủy khuất rõ ràng hắn là yêu thích ta cớ sao phải có người nào khác trong lòng. Nhìn tiểu cô nương xoay vòng vòng đắc ý trước mặt, ánh mắt y lại len lỏi chút bất mãn lại đầy giễu cợt. Sao có tiểu cô nương được, tên đó đoạn tụ mà.
“Vậy huynh là ca ca, huynh có biết mẫu người Tử ca thích như thế nào không?”
“Là xinh xắn đơn thuần hay mỹ lệ thành thục?”
Tiểu Mỹ được nước hỏi dồn dập, cô nàng là dân quê mùa, không phải yểu điệu thục nữ chốn kinh thành, thứ yêu thích nếu không nắm chặt sẽ bị người khác lấy mất, nên người chồng hoàn mỹ này cô phải nhanh chóng nắm vào tay mới được.
“Có lẽ là thanh nhã, đơn thuần đi.” Lương Khất cười nhẹ, mắt không tiêu cự không nhìn tiểu cô nương mà trả lời. Hừ, tên đoạn tụ đó là thích ca ca mình chứ hình tượng gì, hình tượng là ca ca của hắn đó, là y đó- một kẻ vừa khó ưa vừa khó hầu hạ được chưa. Lương Khất tự chế giễu một đoàn trong lòng rồi lại giật mình, như nhớ ra điều gì đó, mắt y tối sầm lại.
Hừ, tên khốn, thì ra là thế. Vậy mà trước giờ y lại không để ý đến điều này.
May mà Tiểu Mỹ mãi lo mơ mộng ảo tưởng đến người tình lý tưởng của mình mà không thấy ánh mắt sắc lẽm như dao cạo muốn rạch lóc đi từng lớp da nõn mịn của thiếu nữ mới lớn kia để khiến nàng trở nên thập phần xấu xí, xấu xí đến mức không dám tơ tưởng đến tên đệ đệ khốn khiếp nhà mình. Mà ở đối diện Tiểu Mỹ lại không ngừng ca ngợi một loạt đức tính tốt của Tử cả của nàng.
Tử ca a, huynh ấy người gì đâu mà vừa anh tuấn lại hiếu thuận với huynh trưởng, chắc chắn sẽ là một trượng phu tốt biết chăm lo gia đình. Tử ca lại văn võ song toàn, thật là một người chồng hoàn mỹ trong mắt của các thiếu nữ thôn quê đầy mơ mộng.
Sau đó, Tiểu Mỹ tự bổ não mình hàng loạt tình địch tương lai. Quyết định về nhà phải lén đem vài cây nhân sâm của lão sư phụ lên trấn bán để mua sắm một ít phấn son y phục, không thể thua kém các nữ nhân khác được. Càng nghĩ nàng càng chộn rộn muốn mau chóng về nhà thực hiện kế hoạch tân trang bản thân, nhưng vì đã trễ thế này rồi mà Tử ca còn chưa về , còn người kia lại như trước ngồi im lặng nhìn một hướng, chỉ là hướng nhìn lại xéo qua vai nàng hướng ra ngoài cổng chính ngoài sân vườn. Tử ca ngoài lên thư viện dạy học thì suốt ngày phải chăm sóc một người mù lãnh tĩnh thế này thì làm gì còn thời gian nói chuyện yêu đương với nàng đây. Hèn chi trước đây mỗi lần cô ngỏ ý rủ Tử ca đi lên trấn chơi đều bị huynh ấy từ chối. Suy nghĩ vẫn vơ một hồi, cô lại oán trách lão sư phụ mình, sao không sớm chữa hết bệnh cho ca ca của Tử ca, để huynh ấy có thời gian đi chơi với mình kia chứ.
Lương Khất nhìn bàn ăn thập mỹ sắc màu do Tiểu Mỹ đã chuẩn bị sẵn cho y, lại nhìn qua tiểu cô nương sắc mặt thay đổi liên tục thì nhíu mày.
“Tiểu Mỹ, đã trễ rồi, muội cũng về đi thôi. Đêm khuya quá đi về sẽ nguy hiểm.”
“Nhưng muội đã hứa với Tử ca ca…” Được lời như mở cờ trong bụng, tiểu cô nương thật chỉ muốn nhanh chóng gật đầu, nhưng lại nhớ tới lời hứa với Tử ca anh tuấn của mình mà tỏ ra ái ngại.
“Không sao, ta một đại nam nhân thì có gì phải lo chứ. Muội cứ về trước có gì Tử đệ về ta sẽ nói hắn một tiếng.”
Vừa được Lương Khất cho bậc thang, Tiểu Mỹ đã mặt vui như sáo, vội vã cáo từ rồi như sóc chạy bay ra ngoài, trước khi đi cũng ân cần đóng cửa lại. Cô nàng đã chán chết, chán chết lắm a, cô còn phải về xem xét mấy cây nấm linh chi thảo dược của lão sư phụ bán được bao nhiêu đây này.
Tiểu Mỹ đi rồi, căn phòng càng trở nên yên tĩnh hơn, Lương Khất nhìn ánh nến lập lòe gần tan chảy mà y cũng không buồn đi thắp tiếp. Một bàn ăn nguội lạnh, bình thường y sẽ cùng Lương Khất ăn cơm, nay trời ngoài kia đã tối xuống một màu, khí trời lại lạnh lẽo Lương Nhất vẫn chưa về.
Một công tử hoa danh khắp chốn hồng trần, lại chấp nhận làm một kẻ dân quê vì miếng ăn phải theo đoàn đi săn bắn.
Vết thương trên người Lương Nhất mới lành không biết có gây ảnh hưởng gì không, đi săn trong đêm như vậy rất nguy hiểm đi, tối nay đệ ấy có thể trở về không.
Lương Khất giật mình, cảm thấy sự quan tâm của mình đối với Lương Nhất này càng nhiều. Kể từ lúc tỉnh lại đến giờ cuộc sống sinh hoạt của y luôn được Lương Nhất chiếu cố, Lương Nhất xoay quanh y chăm sóc cho y một cách toàn tâm tự nguyện. Lương Khất y vừa chán ghét lại vừa ỷ lại. Rõ ràng mắt đã gần khỏi hẳn, nhìn cũng đã rõ ràng hơn mà vẫn lại một mực giả mù. Y không biết phải đối xử thế nào với kẻ từng cường bạo mình, ép mình vào con đường giao hoan loạn luân. Vì giờ quanh y đã bị vây lại bởi một cái lưới gọi là dịu dàng ôn nhu. Cái mà y đã từng khao khát tha thiết muốn có.
RÀO!!!
Lương Khất đang đưa đũa hướng về phía dĩa thức ăn ở phía xa mình, nhàn nhạt gắp một đũa vào miệng. Thức ăn tuy nguội lạnh nhưng hương vị quen thuộc khiến y cảm thấy có chút ngon miệng nhưng ăn một mình thật vô vị.
Lương Khất đang thẫn thờ nghĩ ngợi thì hoàn hồn bởi tiếng động bên ngoài. Là tiếng nước chảy? Không phải mưa.
Lương Khất đứng dậy chậm rãi, bước đến cửa, mở hé cánh cửa gỗ cũ kỹ. Bên ngoài sân ánh trăng chiếu rọi rõ ràng một góc. Sân viện đơn sơ lại sạch sẽ, cạnh chiếc giếng trời bên gốc cây đào già, thiếu niên tuấn mỹ một thân cơ thể màu đồng cổ vạm vỡ đang lõa lồ dưới ánh trăng.





